Khác

Đất rừng Trung Hồ còn nhớ bước chân người xưa

Lào Cai12/01/2026Tẩn Tả Mẩy3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thôn Trung Hồ – Người kể: Vàng A Sếnh (SN 1968)

Tôi là Vàng A Sếnh, người Trung Hồ, sinh ra trên mảnh đất từng thấm nhiều nước mắt. Ông nội tôi bảo, thời Pháp, đất rừng không còn là của dân. Thổ ty được Pháp bảo trợ, ngang nhiên cướp nương, chiếm rừng. Người Trung Hồ mất đất, phải làm thuê ngay trên mảnh đất của mình. Thuế muối, thuế thuốc phiện, thuế thân đè nặng lên từng mái nhà. Không đủ nộp thì bị bắt đi làm không công. Ông tôi từng bị gọi đi gùi gỗ cho nhà quan, đi rừng nhiều ngày liền. Về đến nhà thì kiệt sức. Muối bị kiểm soát chặt, ai mua lén bị phạt nặng. Khi dân phản kháng, Pháp cấm bán muối, cả bản đói lả. Thuốc phiện làm nhiều người bán cả đất rừng để hút. Mỗi năm nhà tôi thiếu ăn chín tháng. Có lúc phải ăn củ rừng thay cơm. Trẻ con lớn lên không biết no là gì. Ông nội tôi nói, đất rừng là mạng sống của người Trung Hồ. Mất đất là mất tất cả. Vì vậy dù đói, dân vẫn tìm cách giữ lấy rừng. Tôi lớn lên nghe những lời ấy mà khắc vào lòng. Giờ đây, tôi kể lại cho con cháu để chúng hiểu rằng, đất dưới chân mình không phải tự nhiên mà có. Phải giữ đất, giữ rừng, giữ bản. Đừng vì cái lợi trước mắt mà bán đi tương lai. Đừng quên những bước chân người xưa từng đổ mồ hôi, nước mắt trên mảnh đất này. Trung Hồ hôm nay yên bình là nhờ bao đời chịu khổ. Con cháu phải sống sao cho đất rừng còn nhớ đến mình bằng niềm tự hào, chứ không phải bằng oán trách.

→ Bài học cho con cháu: Giữ đất, giữ rừng chính là giữ lấy tương lai của bản làng và con cháu mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn