ĐẤT THÉP CỦ CHI – TẬP 11: LỜI HỨA CỦA TƯ
Sau trận bom, Củ Chi im lặng.
Những căn nhà bị phá.
Nhiều cây cối đổ xuống.
Ruộng đồng đầy hố.
Tư đứng trước căn nhà của mình.
Mái nhà đã mất một phần.
Chiếc bàn gỗ bị gãy.
Cái chum nước vỡ.
Bà Sáu bước tới.
“Con làm gì vậy?”
Tư đang nhặt từng mảnh gỗ.
“Con sửa nhà.”
“Để mai làm.”
“Không.”
Bà Sáu nhìn con.
“Con mệt rồi.”
Tư lắc đầu.
“Nhà mình phải sửa.”
Bà Sáu không nói nữa.
Bà cùng con nhặt gỗ.
Đến trưa, ông Năm tới.
Ông mang theo một bó tre.
“Dựng lại mái.”
Anh Ba cũng tới.
Út Hạnh mang lá.
Chị Mai mang một ít lương thực.
Không ai được gọi.
Không ai phân công.
Nhưng mọi người đều đến.
Đến chiều, căn nhà đã có một mái mới.
Nó không đẹp.
Nhưng đủ che mưa.
Tư ngồi trước cửa.
Cậu nhìn mảnh vườn.
Một cây xoài bị bom đánh gãy.
Cậu lấy một cành nhỏ còn xanh, cắm xuống đất.
Bà Sáu hỏi:
“Con trồng làm gì?”
“Biết đâu nó sống.”
“Cành này đâu có rễ.”
“Thì con chăm.”
Bà Sáu cười.
“Con giống ba con.”
Tư im lặng.
Đó là lần đầu tiên mẹ nhắc đến cha sau rất lâu.
“Ba con ngày trước cũng trồng cây như vậy.”
“Ba đâu rồi?”
Bà Sáu nhìn ra xa.
“Má không biết.”
Tư cúi đầu.
Một lúc sau, cậu hỏi:
“Nếu ba còn sống thì sao?”
“Thì chắc ba cũng muốn con sống.”
Tư ngẩng lên.
Cậu nhìn về phía những đường hầm dưới lòng đất.
Những đường hầm đã cứu họ.
Những người đã giúp họ.
Những người đã mất.
Và những người vẫn còn tiếp tục.
Cậu bỗng nói:
“Má.”
“Ừ?”
“Sau này con lớn, con sẽ không quên.”
“Không quên gì?”
“Không quên những người đã ở dưới đất với mình.”
Bà Sáu đặt tay lên đầu con.
“Đó là điều quan trọng nhất.”
Tư nhìn cành xoài nhỏ.
“Con cũng sẽ trồng lại cây.”
“Trồng bao nhiêu?”
“Thật nhiều.”
“Để làm gì?”
Tư mỉm cười.
“Để sau này trẻ con không biết bom là gì.”
Bà Sáu nhìn con.
Lần đầu tiên sau nhiều ngày, bà mỉm cười thật sự.
Chiều xuống.
Ánh nắng cuối ngày phủ lên mảnh đất Củ Chi.
Những hố bom vẫn còn đó.
Những căn nhà vẫn còn ngổn ngang.
Nhưng bên cạnh một hố bom, một cành cây nhỏ vừa được cắm xuống đất.
Nó chưa có rễ.
Chưa có lá.
Chưa biết có sống được hay không.
Nhưng nó đã được trồng.
Và đôi khi, lịch sử bắt đầu từ những điều nhỏ bé như thế.
Dưới lòng đất, những đường hầm vẫn kéo dài.
Trên mặt đất, những người dân lại dựng nhà.
Và trong lòng một cậu bé mười bảy tuổi, một lời hứa đã được hình thành:
Một ngày nào đó, Củ Chi sẽ lại xanh.



