Bài viết

ĐẤT THÉP CỦ CHI – TẬP 12: DƯỚI GỐC CÂY BẠCH ĐẰNG

22/08/2026Xã Phú Đình (Xã Phú Đình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Buổi sáng sau trận bom, Tư phát hiện một điều kỳ lạ.

Ngay giữa mảnh vườn đầy đất đá, một cây bạch đằng nhỏ vẫn đứng đó.

Nó không cao.

Thân chỉ bằng cổ tay.

Một nửa cành cây bị gãy, lá rụng gần hết, nhưng phần ngọn vẫn còn xanh.

Tư đứng nhìn rất lâu.

Bà Sáu đi tới.

“Con nhìn gì vậy?”

“Cây này.”

“Còn sống thì giữ.”

Tư lấy một đoạn tre làm cọc.

Cậu dựng lại thân cây.

Mỗi ngày, cậu đều tưới nước.

Củ Chi những ngày ấy thiếu đủ thứ.

Nước uống còn phải chia.

Gạo phải tính từng lon.

Nhưng Tư vẫn dành một gáo nước nhỏ cho cây.

Út Hạnh nhìn thấy.

“Em làm vậy bao lâu rồi?”

“Ba ngày.”

“Có đáng không?”

Tư gật đầu.

“Đáng.”

“Vì sao?”

“Vì nếu không chăm thì nó chết.”

Hạnh cười.

“Con người cũng vậy.”

Tư không hiểu.

Hạnh giải thích:

“Có những người sống được không phải vì họ mạnh hơn người khác. Mà vì bên cạnh họ luôn có người chăm sóc.”

Câu nói ấy theo Tư suốt nhiều năm.

Chiều hôm đó, anh Ba Lực gọi Tư.

“Đi với anh.”

Hai người đến một khu đất gần bìa rừng.

Anh Ba chỉ vào một gốc cây lớn.

“Nhìn kỹ.”

Tư thấy một vết đất hơi khác màu.

Anh Ba dùng chân gạt nhẹ.

Một cửa hầm hiện ra.

“Đây là cửa phụ.”

“Có người biết không?”

“Chỉ vài người.”

Anh Ba nói tiếp:

“Địa đạo muốn tồn tại phải có nhiều lối.”

Tư hỏi:

“Nếu một cửa bị phát hiện?”

“Còn cửa khác.”

“Nếu cửa khác cũng bị phát hiện?”

“Còn cửa nữa.”

Tư nhìn anh.

“Bao nhiêu cửa mới đủ?”

Anh Ba cười.

“Không bao giờ đủ.”

Hai người đi sâu xuống.

Đường hầm mới này nhỏ hơn.

Có đoạn chỉ vừa một người bò.

Tư hỏi:

“Anh đào bao lâu?”

“Không nhớ.”

“Đào bằng tay à?”

“Cuốc.”

“Không mệt sao?”

“Có.”

“Vậy sao vẫn đào?”

Anh Ba ngồi xuống.

“Vì mỗi mét đất đào thêm là thêm một mét đường sống.”

Tư nhớ tới cây bạch đằng.

Trên mặt đất, một cái cây cố sống.

Dưới lòng đất, những con người cố tồn tại.

Cả hai đều giống nhau.

Không ồn ào.

Không ai nhìn thấy.

Nhưng cứ âm thầm bám lấy đất.

Đêm đó, Tư lại tưới nước cho cây.

Cậu cúi xuống nói rất nhỏ:

“Ráng sống nhé.”

Không ai nghe thấy.

Nhưng trong lòng cậu, cây bạch đằng đã trở thành một người bạn.

Một người bạn mà cậu tin rằng sẽ còn đứng đó khi chiến tranh kết thúc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn