ĐẤT THÉP CỦ CHI – TẬP 13: CHUYẾN ĐÒ TRONG ĐÊM
Con sông ban đêm đen như mực.
Chiếc xuồng nhỏ trôi chậm giữa những đám lục bình.
Út Hạnh ngồi phía trước.
Tư ngồi phía sau.
Người chèo xuồng là ông Bảy, một lão nông đã quen từng khúc sông.
“Ngồi yên.”
Tư gật đầu.
“Dạ.”
“Đừng để xuồng va vào bờ.”
“Dạ.”
Họ đi trong im lặng.
Chuyến đi này không dài, nhưng nguy hiểm.
Trong chiếc bao đặt dưới chân Tư là thuốc và một ít giấy tờ.
Hạnh dặn:
“Không được mở.”
“Em biết.”
“Có chuyện thì bỏ túi xuống nước.”
Tư giật mình.
“Bỏ luôn?”
“Ừ.”
“Nhưng thuốc thì sao?”
“Người còn thì thuốc còn có thể kiếm lại.”
Tư gật đầu.
Đêm càng khuya, sương càng dày.
Bỗng ông Bảy dừng chèo.
“Có ánh đèn.”
Phía xa xuất hiện một vệt sáng.
Mọi người cúi thấp xuống.
Chiếc xuồng trôi theo dòng nước.
Không ai nói.
Ánh sáng đi ngang qua.
Rồi xa dần.
Ông Bảy tiếp tục chèo.
Gần sáng, họ cập bờ.
Một người đã chờ sẵn.
Hạnh đưa túi.
Người đó nhận lấy.
“Cảm ơn.”
Tư nhìn ông Bảy.
“Chú đi chuyến này nhiều lần chưa?”
Ông cười.
“Không nhớ.”
“Có sợ không?”
“Có.”
Tư ngạc nhiên.
“Chú cũng sợ?”
“Chú già chứ đâu phải đá.”
Hạnh bật cười.
“Người gan nhất cũng biết sợ.”
Ông Bảy nhìn dòng sông.
“Quan trọng là sợ rồi vẫn chèo.”
Tư nhớ câu ấy.
Họ trở về khi trời vừa sáng.
Mặt sông lúc này đẹp đến lạ.
Không còn tối.
Không còn đáng sợ.
Chỉ còn một dòng nước lặng lẽ trôi.
Tư chợt hiểu rằng trong chiến tranh, có những người không cầm súng.
Họ chèo thuyền.
Họ gánh gạo.
Họ mang thuốc.
Họ giấu người.
Họ giữ cho những con đường liên lạc không bị đứt.
Và đôi khi, chính những con người bình thường ấy lại giữ cho cả một vùng đất tiếp tục tồn tại.



