Bài viết

ĐẤT THÉP CỦ CHI – TẬP 14: ĐỨA TRẺ KHÔNG BIẾT SỢ

22/08/2026Xã Phú Đình (Xã Phú Đình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Con bé tên Lan.

Nó mới tám tuổi.

Lan sống với mẹ trong một căn nhà nhỏ gần bìa làng.

Điều đặc biệt là Lan gần như không biết sợ.

Máy bay đến, nó xuống hầm.

Bom nổ, nó bịt tai.

Nhưng chỉ cần tiếng bom ngừng, nó lại hỏi:

“Bao giờ ra?”

Tư thường trêu:

“Em không sợ bom à?”

Lan lắc đầu.

“Có gì đâu.”

“Không sợ chết sao?”

Lan suy nghĩ một lúc.

“Chết là gì?”

Tư im lặng.

Cậu không biết trả lời.

Với một đứa trẻ tám tuổi, chiến tranh chỉ là những ngày phải xuống hầm.

Là những bữa cơm ít hơn.

Là những đêm ngủ trong bóng tối.

Một hôm, Lan hỏi Tư:

“Anh Tư.”

“Gì?”

“Sau này hết chiến tranh có còn hầm không?”

“Không biết.”

“Em không muốn có hầm.”

“Tại sao?”

“Vì em muốn chạy ngoài đồng.”

Tư nhìn nó.

“Ừ.”

“Anh có chạy không?”

“Có.”

“Chạy với em?”

Tư cười.

“Ừ.”

Ngày hôm đó, hai anh em chạy quanh bờ ruộng.

Lan chạy trước.

Tư chạy sau.

Cả hai cười vang.

Bà Sáu đứng từ xa nhìn.

Bà không gọi.

Bởi bà hiểu trẻ con cần được cười.

Dù chỉ trong vài phút.

Chiều tối, tiếng máy bay lại tới.

Lan lập tức nắm tay mẹ.

“Xuống hầm.”

Nó không khóc.

Không hỏi.

Chỉ làm đúng điều mọi người đã làm hàng ngày.

Tư nhìn nó.

Cậu chợt nhận ra Lan không phải không sợ.

Nó chỉ đã quá quen với nỗi sợ.

Và điều đó khiến Tư buồn.

Đêm ấy, Lan ngủ trong lòng mẹ.

Tư ngồi gần cửa hầm.

Cậu tự nhủ:

Nếu một ngày chiến tranh kết thúc, việc đầu tiên cậu sẽ làm là đưa Lan ra cánh đồng.

Không phải để chạy tránh bom.

Mà để chạy chơi.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn