ĐẤT THÉP CỦ CHI – TẬP 15: BỨC THƯ KHÔNG GỬI
Tư tìm thấy bức thư trong một chiếc hộp gỗ.
Nó thuộc về cha cậu.
Bà Sáu đã giữ nó nhiều năm.
“Má chưa từng gửi?”
“Không.”
“Tại sao?”
“Không biết gửi đi đâu.”
Tư mở thư.
Chữ viết đã nhòe.
Nhưng cậu vẫn nhận ra nét chữ của cha.
“Sáu, nếu có ngày anh không trở về...”
Tư dừng lại.
Cậu không đọc tiếp.
Bà Sáu ngồi bên cạnh.
“Đọc đi.”
Tư tiếp tục.
Bức thư nói về căn nhà.
Về mảnh vườn.
Về những ngày bình thường.
Và về Tư lúc còn nhỏ.
Cha cậu viết rằng ông mong con trai sau này được đi học.
Được làm điều mình thích.
Được sống một cuộc đời không phải nghe tiếng bom.
Tư đọc đến cuối.
Không có lời từ biệt.
Chỉ có một câu:
“Anh tin đất này sẽ còn xanh.”
Tư gấp thư lại.
Cậu khóc.
Bà Sáu không ngăn.
Đã lâu rồi cậu không khóc.
“Má.”
“Ừ.”
“Ba có về không?”
Bà Sáu nhìn ra ngoài.
“Má không biết.”
“Má có chờ không?”
“Có.”
Tư ôm mẹ.
Hai mẹ con ngồi im.
Ngoài sân, cây bạch đằng rung nhẹ.
Tối hôm đó, Tư đem bức thư cất lại.
Nhưng cậu không đặt nó vào hộp.
Cậu giữ bên người.
Từ hôm ấy, Tư không còn chỉ đào hầm vì muốn sống sót.
Cậu đào vì muốn giữ lời hứa của cha.
Một ngày nào đó, mảnh đất này phải xanh trở lại.



