ĐẤT THÉP CỦ CHI – TẬP 16: NGƯỜI ĐÀO HẦM GIÀ
Ông Năm có một đôi tay rất đặc biệt.
Bàn tay chai cứng.
Ngón tay cong.
Móng luôn dính đất.
Ông đã đào hầm nhiều năm.
Tư hỏi:
“Ông đào bao nhiêu rồi?”
Ông cười.
“Không biết.”
“Chắc nhiều lắm?”
“Đủ để không muốn đào nữa.”
Tư bật cười.
Nhưng sáng hôm đó, ông vẫn cầm cuốc.
Hai người đào một nhánh hầm mới.
Đất cứng.
Mỗi nhát cuốc chỉ lấy được một ít.
Tư mệt.
“Ông nghỉ đi.”
“Chưa.”
“Ông già rồi.”
“Già mới phải làm.”
“Vì sao?”
Ông Năm nhìn Tư.
“Để tụi trẻ còn sống.”
Tư im lặng.
Một lúc sau, ông Năm nói:
“Sau này ông chết, con nhớ một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Đừng để người ta nghĩ địa đạo tự nhiên mà có.”
Tư nhìn ông.
“Nó được làm bằng gì?”
“Bằng đất.”
“Chỉ đất thôi?”
Ông lắc đầu.
“Bằng mồ hôi.”
Ông tiếp tục cuốc.
Cạch.
Một nhát.
Cạch.
Một nhát nữa.
Mỗi nhát cuốc là một phần của lịch sử.
Không có máy móc.
Không có bản vẽ hoàn chỉnh.
Chỉ có những con người đào bằng sức mình.
Chiều hôm đó, ông Năm bị đau lưng.
Tư dìu ông lên.
“Mai con đào thay.”
Ông cười.
“Nhớ lời ông.”
“Con nhớ.”
“Đào cho chắc.”
“Dạ.”
“Và nhớ... đất này không tự nhiên thành đất thép.”
Tư nhìn ông.
Cậu hiểu.



