ĐẤT THÉP CỦ CHI – TẬP 17: CĂN BẾP DƯỚI ĐẤT
Trong địa đạo có một căn bếp.
Nó nhỏ đến mức hai người đứng cạnh nhau đã chật.
Nhưng ở đó, những người dưới lòng đất vẫn nấu ăn.
Bà Sáu phụ trách bếp.
Củ khoai.
Củ sắn.
Rau rừng.
Đôi khi có cá.
Khói bếp là vấn đề lớn.
Nếu khói thoát lên mặt đất quá nhiều, vị trí có thể bị phát hiện.
Vì vậy, người ta phải nghĩ ra cách làm cho khói tản đi.
Bà Sáu làm việc rất cẩn thận.
Một hôm, Tư hỏi:
“Má có nghĩ căn bếp này giống nhà mình không?”
Bà cười.
“Không.”
“Vì sao?”
“Nhà mình có cửa sổ.”
Tư bật cười.
Cả hai ngồi bên nồi khoai.
Ngoài kia chiến tranh vẫn tiếp diễn.
Nhưng trong căn bếp nhỏ, mùi khoai nóng khiến mọi người cảm thấy như đang ở nhà.
Anh Ba bước vào.
“Có gì ăn không?”
Bà Sáu đưa cho anh một củ.
“Có.”
Anh cầm lấy.
“Cảm ơn.”
Tư hỏi:
“Anh Ba, nếu sau này hết chiến tranh, anh muốn ăn gì?”
Anh suy nghĩ.
“Cơm.”
“Cơm gì?”
“Cơm nóng.”
“Có cá không?”
“Có.”
“Có thịt?”
“Có.”
Mọi người cười.
Nhưng đó không phải một câu hỏi đùa.
Đó là ước mơ.
Một bữa cơm bình thường.
Một căn bếp có cửa sổ.
Một mái nhà không rung lên vì bom.
Những điều ấy tưởng đơn giản.
Nhưng trong chiến tranh, đó là những ước mơ lớn lao.



