ĐẤT THÉP CỦ CHI – TẬP 18: NGƯỜI MẸ Ở CỬA HẦM
Một buổi chiều, một người phụ nữ đưa con trai xuống địa đạo.
Đứa bé mới khoảng năm tuổi.
Nó khóc.
“Mẹ ơi, con muốn về.”
Người mẹ ôm con.
“Ở đây an toàn.”
“Con không thích.”
“Mẹ biết.”
“Con muốn về nhà.”
Người mẹ im lặng.
Bởi căn nhà của họ đã bị phá.
“Đây cũng là nhà.”
Đứa bé nhìn quanh.
“Nhà gì tối quá.”
Người mẹ mỉm cười.
“Nhà dưới đất.”
Tư đứng gần đó.
Cậu nghe thấy.
Đêm ấy, cậu đem cho đứa bé một miếng khoai.
Nó nhận.
“Anh tên gì?”
“Tư.”
“Em tên Bình.”
“Bình thích khoai không?”
“Thích.”
Từ đó, Tư thường chơi với Bình.
Cậu làm những con vật nhỏ bằng đất.
Một con trâu.
Một con gà.
Một chiếc xe.
Bình cười.
Có tiếng cười trong địa đạo.
Rất nhỏ.
Nhưng thật.
Tư nghĩ:
Nếu chiến tranh còn kéo dài, Bình sẽ lớn lên trong lòng đất.
Cậu không muốn điều đó.
Không ai muốn.
Nhưng mọi người vẫn phải bảo vệ nó.
Đêm ấy, người mẹ ngồi bên cửa hầm.
Chị nhìn Tư.
“Cảm ơn em.”
“Có gì đâu chị.”
“Có.”
Chị nhìn con trai đang ngủ.
“Ít nhất hôm nay nó đã cười.”
Tư không biết nói gì.
Cậu chỉ ngồi xuống bên cạnh.
Hai người cùng nghe tiếng đất rung rất xa.



