ĐẤT THÉP CỦ CHI – TẬP 2: CÁNH CỬA KHÔNG AI NHÌN THẤY
Sau đêm đào đường hầm, trời Củ Chi sáng lên trong một màn sương mỏng.
Từ xa, tiếng động cơ máy bay lại vọng tới.
Bà Sáu đang nhóm bếp thì Tư chạy từ ngoài vườn vào.
“Má!”
“Gì vậy con?”
“Có máy bay.”
Bà Sáu lập tức tắt bếp.
Trong căn nhà nhỏ, mọi người nhìn nhau.
Không ai hoảng loạn. Họ đã quen với những âm thanh ấy.
Bà Sáu lấy chiếc khăn phủ lên miệng chum gạo, rồi kéo Tư ra phía sau nhà.
“Xuống hầm.”
“Còn đồ đạc?”
“Bỏ.”
Hai mẹ con vừa chui xuống thì tiếng bom đầu tiên vang lên.
Mặt đất rung chuyển.
Bụi đất từ trần hầm rơi xuống tóc Tư.
Cậu ôm lấy đầu.
Bà Sáu ngồi sát bên, bàn tay đặt lên vai con.
“Đừng sợ.”
“Con không sợ.”
“Ừ. Má biết.”
Nhưng bàn tay bà cũng đang run.
Đợt bom kéo dài gần nửa giờ.
Khi mọi thứ im tiếng, Tư bò ra khỏi hầm.
Căn nhà vẫn còn đó.
Nhưng mái tranh đã thủng một mảng lớn.
Một cây xoài ngoài sân bị gãy ngang thân.
Tư nhìn quanh.
“Má.”
“Ừ?”
“Cái cửa hầm đâu rồi?”
Bà Sáu giật mình.
Tấm ván che cửa hầm đã biến mất dưới đống đất.
Nếu không biết chính xác vị trí, chẳng ai có thể tìm ra.
Anh Ba Lực xuất hiện sau đó không lâu.
Anh nhìn đống đất rồi cười.
“Thấy chưa?”
Tư hỏi:
“Thấy gì?”
“Cửa hầm càng khó tìm thì càng tốt.”
Ba người dùng tay đào đất.
Không ai dùng cuốc vì sợ gây tiếng động.
Khi mở được cửa, anh Ba chui xuống kiểm tra.
Một lát sau, anh trở lên.
“Đường hầm không sao.”
Bà Sáu thở phào.
Tư hỏi:
“Làm sao người ta biết được chỗ nào có hầm?”
Anh Ba nhìn mảnh vườn.
“Không biết.”
“Vậy sao họ không tìm ra?”
“Bởi vì trên mặt đất, chẳng có gì khác cả.”
Anh chỉ vào luống rau.
“Rau vẫn mọc.”
Chỉ vào bụi chuối.
“Chuối vẫn xanh.”
Chỉ vào chuồng gà.
“Gà vẫn chạy.”
Rồi anh nhìn Tư.
“Đó chính là cái hay của địa đạo.”
Chiều hôm ấy, dân làng trở lại sửa nhà.
Người dựng lại mái.
Người gom gạch.
Người trồng lại cây.
Trẻ con nhặt những mảnh ngói vỡ.
Cuộc sống trở lại bình thường nhanh đến kỳ lạ.
Nhưng dưới lòng đất, một công việc khác vẫn tiếp tục.
Những người đào hầm mở thêm một cửa thông.
Cửa này nằm dưới một bụi cỏ.
Cửa khác nằm cạnh một gốc cây.
Có cửa chỉ vừa đủ cho một người chui xuống.
Có cửa dẫn vào căn hầm lớn hơn.
Tất cả đều được ngụy trang.
Tư càng ngày càng hiểu rằng địa đạo không đơn giản là một cái hầm.
Nó là cả một thế giới.
Một thế giới có lối đi, chỗ trú, nơi nghỉ, nơi cứu thương và những căn phòng nhỏ nằm sâu trong đất.
Đêm ấy, trước khi ngủ, Tư hỏi mẹ:
“Má nghĩ bao giờ chiến tranh mới hết?”
Bà Sáu nhìn ra ngoài cửa.
“Má không biết.”
“Má có sợ không?”
Bà im lặng.
Rồi nói:
“Có.”
Tư ngạc nhiên.
Bà mỉm cười.
“Ai cũng sợ.”
“Vậy sao mọi người vẫn ở lại?”
Bà nhìn về phía mảnh đất vừa bị bom cày xới.
“Vì nếu tất cả đều bỏ đi, thì còn ai giữ đất?”
Ngoài kia, gió thổi qua hàng tre.
Dưới lòng đất, một đường hầm mới lại được đào thêm.
Không ai nhìn thấy nó.
Nhưng chính những đường hầm vô hình ấy đang làm nên sức mạnh của Củ Chi.



