ĐẤT THÉP CỦ CHI – TẬP 20: MƯA TRÊN ĐẤT THÉP
Mưa Củ Chi đến rất nhanh.
Mới chiều còn nắng.
Một lát sau, trời tối sầm.
Rồi mưa trút xuống.
Nước chảy qua ruộng.
Đường đất biến thành bùn.
Các cửa hầm phải được kiểm tra liên tục.
Nếu nước tràn vào, cả một đoạn địa đạo có thể bị ngập.
Anh Ba dẫn mọi người đi kiểm tra.
Tư theo sau.
“Chỗ này sao rồi?”
“Ổn.”
“Chỗ kia?”
“Đang xử lý.”
Họ dùng bao đất, tre và lá để chắn nước.
Bà Sáu mang thức ăn xuống.
Út Hạnh kiểm tra những người bị thương.
Ông Năm ngồi trong căn hầm, nghe tiếng mưa.
“Đẹp quá.”
Tư hỏi:
“Đẹp gì?”
“Tiếng mưa.”
Tư ngồi cạnh.
“Ông thích mưa à?”
“Ngày xưa ông thích.”
“Còn bây giờ?”
“Bây giờ vẫn thích.”
“Nhưng mưa làm ngập hầm.”
Ông cười.
“Thì phải chống.”
Ngoài kia, mưa rơi trắng trời.
Trong lòng đất, mọi người vẫn làm việc.
Đêm khuya, nước bắt đầu dâng ở một nhánh hầm.
Tư cùng anh Ba dùng bao đất chặn lại.
Nước lạnh buốt.
Bùn bám đầy chân.
Nhưng họ không bỏ cuộc.
Gần sáng, mưa ngớt.
Nước dừng dâng.
Anh Ba ngồi xuống thở.
Tư nằm ngửa trên nền đất.
“Xong rồi.”
Anh Ba cười.
“Chưa.”
“Còn gì?”
“Còn phải dọn.”
Tư bật cười.
Cả hai lại đứng dậy.
Mưa đã tạnh.
Một tia nắng yếu ớt chiếu xuống.
Củ Chi sau mưa đẹp lạ thường.
Cây cối xanh hơn.
Ruộng đồng sáng hơn.
Những hố bom đầy nước phản chiếu bầu trời.
Tư nhìn cây bạch đằng trong vườn.
Nó vẫn đứng đó.
Một vài chiếc lá non đã mọc.
Tư mỉm cười.
“Má.”
Bà Sáu quay lại.
“Gì?”
“Nó sống rồi.”
Bà nhìn cây.
“Ừ.”
“Con nói rồi mà.”
Bà Sáu cười.
“Con nói đúng.”



