ĐẤT THÉP CỦ CHI – TẬP 22: NGƯỜI MANG TIN TỪ SÀI GÒN
Buổi chiều, một người đàn ông lạ xuất hiện ở đầu làng.
Ông mặc bộ quần áo cũ, đội chiếc nón lá đã sờn và mang theo một chiếc giỏ tre.
Nhìn qua, chẳng có gì đặc biệt.
Nhưng anh Ba Lực chỉ cần nhìn một lần đã nhận ra người này không phải dân địa phương.
Tối hôm đó, người đàn ông được đưa xuống địa đạo.
Tư đang ngồi bên ngọn đèn nhỏ.
Anh Ba nói:
“Đây là chú Tư Thành.”
Người đàn ông gật đầu.
“Chào cháu.”
Tư lễ phép chào lại.
Chú Thành lấy trong giỏ ra một gói nhỏ.
“Có tin.”
Anh Ba ngồi thẳng người.
“Tin gì?”
“Trong thành phố có nhiều thay đổi.”
Ông nói rất nhỏ.
Những thông tin từ Sài Gòn được truyền về từng chút một.
Có những chuyện khiến mọi người hy vọng.
Cũng có những chuyện khiến họ lo lắng.
Tư không hiểu hết.
Cậu chỉ biết rằng chiến tranh không chỉ diễn ra ở Củ Chi.
Nó còn diễn ra ở những thành phố xa xôi.
Ở những căn phòng kín.
Trên những con đường đông người.
Trong những cuộc họp mà dân làng không bao giờ nhìn thấy.
Chú Thành ở lại một đêm.
Sáng hôm sau, trước khi đi, ông đưa cho Tư một chiếc bút.
“Cho cháu.”
Tư ngạc nhiên.
“Cháu không biết viết gì.”
“Thì học.”
“Để làm gì?”
“Sau này có chuyện để kể.”
Tư cầm chiếc bút.
Cậu không biết rằng nhiều năm sau, những ký ức về Củ Chi sẽ trở thành những câu chuyện được kể lại cho nhiều thế hệ.



