Bài viết

ĐẤT THÉP CỦ CHI – TẬP 23: CÔ GIÁO TRONG ĐỊA ĐẠO

22/08/2026Xã Phú Đình (Xã Phú Đình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cô giáo tên Hương.

Trước chiến tranh, cô dạy trẻ con trong làng.

Khi bom đạn ngày càng nhiều, lớp học phải chuyển xuống hầm.

Ban đầu chỉ có vài đứa trẻ.

Sau đó số học sinh đông dần.

Tư lần đầu bước vào lớp học dưới lòng đất, cậu thấy một tấm bảng nhỏ treo trên vách.

Trên bảng là dòng chữ:

“Học để ngày mai xây dựng lại quê hương.”

Cô Hương cầm viên phấn.

“Các em ngồi ngay ngắn.”

Lan ngồi phía trước.

Bình ngồi bên cạnh.

Tư đứng ngoài cửa.

Cô Hương nhìn cậu.

“Em không học à?”

“Em lớn rồi.”

“Lớn càng phải học.”

Tư đành ngồi xuống.

Buổi học hôm đó là toán.

Nhưng tiếng máy bay liên tục vọng xuống.

Mỗi lần bom nổ, bụi đất rơi khỏi trần.

Cô Hương vẫn giảng.

“Các em nhìn lên bảng.”

Một đứa trẻ hỏi:

“Cô ơi, bom có làm sập trường không?”

Cô nhìn cả lớp.

“Có thể.”

“Vậy sao mình vẫn học?”

Cô mỉm cười.

“Vì trường có thể dựng lại.”

“Còn chữ?”

“Chữ đã học thì không mất.”

Tư nhớ mãi câu nói ấy.

Ở Củ Chi, người ta không chỉ đào hầm để sống.

Họ còn cố giữ lại những thứ làm nên một cuộc sống bình thường.

Một lớp học.

Một quyển vở.

Một viên phấn.

Một tiếng đọc bài.

Và một ước mơ rằng những đứa trẻ này sẽ lớn lên trong hòa bình.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn