ĐẤT THÉP CỦ CHI – TẬP 24: CHIẾC XE ĐẠP CỦA ÔNG TÁM
Ông Tám có một chiếc xe đạp cũ.
Hai bánh đã mòn.
Yên xe rách.
Ghi đông cong.
Nhưng ông không bao giờ bỏ nó.
Mỗi ngày, ông đạp xe qua những con đường làng.
Khi thì chở gạo.
Khi chở thuốc.
Khi mang thư.
Người ta hỏi:
“Ông không sợ à?”
Ông cười:
“Sợ chứ.”
“Vậy sao vẫn đi?”
“Vì xe đạp có hai bánh.”
“Thì sao?”
“Nó chở được hai lần.”
Mọi người cười.
Tư thích chiếc xe ấy.
Một lần, cậu hỏi:
“Ông cho cháu đạp thử được không?”
“Được.”
Tư leo lên.
Chiếc xe lắc lư.
Rồi đổ xuống.
Cả hai cùng cười.
Nhưng chiếc xe không chỉ để chở người.
Nó trở thành một phần của mạng lưới liên lạc.
Ông Tám đi qua những con đường mà người khác không để ý.
Ông nhớ từng cây cầu.
Từng bụi tre.
Từng căn nhà.
Từng đoạn đường có thể đi.
Một hôm, chiếc xe không trở về.
Mọi người chờ.
Đến tối, ông Tám mới xuất hiện.
Chiếc xe cong hẳn một bánh.
Ông bị thương ở tay.
Tư chạy tới.
“Ông sao rồi?”
“Không sao.”
“Xe hỏng rồi.”
Ông nhìn chiếc xe.
“Thì sửa.”
“Không sửa được thì sao?”
Ông cười.
“Thì đi bộ.”
Tư hiểu rằng những người như ông Tám chẳng bao giờ để một chiếc xe, một con đường hay một trận bom quyết định việc họ có tiếp tục hay không.



