ĐẤT THÉP CỦ CHI – TẬP 27: NGƯỜI THỢ RÈN
Ông Sáu Được là thợ rèn.
Cái lò của ông nằm sau nhà.
Ban ngày, ông sửa nông cụ.
Cuốc.
Dao.
Lưỡi cày.
Nhưng khi đêm xuống, ông còn sửa nhiều thứ khác.
Tư thích nhìn ông làm việc.
Lửa đỏ rực.
Búa nện xuống kim loại.
Keng! Keng! Keng!
Ông Sáu nói:
“Đất thép không chỉ cần người đào.”
“Còn cần người làm dụng cụ.”
Ông đưa cho Tư một chiếc cuốc mới.
“Cầm thử.”
Tư nhận lấy.
Nặng.
Nhưng chắc.
“Cuốc tốt.”
“Giữ lấy.”
“Cho cháu?”
“Ừ.”
Tư hỏi:
“Để làm gì?”
“Đào.”
Cậu cười.
Nhưng sau đó, ông Sáu nói:
“Có những thứ nhìn nhỏ bé.”
“Như cái cuốc?”
“Ừ.”
“Nhưng nếu thiếu nó, người ta không đào được đường.”
Tư nhìn chiếc cuốc.
Cậu bắt đầu hiểu rằng mỗi người ở Củ Chi đều giữ một phần của cuộc chiến.
Người đào.
Người chữa thương.
Người nấu ăn.
Người đưa tin.
Người sửa xe.
Người rèn dụng cụ.
Không ai đứng một mình.



