ĐẤT THÉP CỦ CHI – TẬP 29: NGƯỜI CHA TRỞ VỀ
Một buổi chiều, một người đàn ông xuất hiện.
Ông đứng trước nhà bà Sáu.
Tư nhìn thấy từ xa.
Cậu không nhận ra.
Người đàn ông gọi:
“Sáu.”
Bà Sáu bước ra.
Bà đứng chết lặng.
“Tám?”
Tư chạy tới.
Người đàn ông nhìn cậu.
“Con lớn quá.”
Tư không nói được.
Đó là cha cậu.
Người mà gia đình tưởng đã mất.
Bà Sáu khóc.
Tư ôm lấy cha.
Cả ba người đứng rất lâu.
Đêm đó, cha Tư kể về những năm tháng xa nhà.
Ông bị thương.
Mất liên lạc.
Nhiều lần tưởng không thể trở về.
Tư lấy bức thư cũ ra.
“Con đọc rồi.”
Người cha nhìn bức thư.
“Ba tưởng nó thất lạc.”
“Má giữ.”
Ông cười.
Rồi nhìn cây bạch đằng ngoài sân.
“Con trồng à?”
“Dạ.”
“Đẹp.”
Tư nói:
“Con sẽ trồng nhiều cây.”
Cha cậu gật đầu.
“Trồng đi.”
Đêm ấy, lần đầu tiên sau nhiều năm, căn nhà có đủ ba người.
Nhưng chiến tranh chưa kết thúc.
Người cha biết mình sẽ phải đi.
Và Tư cũng biết.
Hạnh phúc đôi khi đến rất ngắn.
Nhưng chỉ cần có nó, người ta có thể chịu đựng thêm rất nhiều ngày gian khó.



