ĐẤT THÉP CỦ CHI – TẬP 3: CÔ ÚT HẠNH VÀ CHIẾC KHĂN TRẮNG
Út Hạnh thường mặc chiếc áo bà ba màu nâu.
Cô có mái tóc dài, khuôn mặt nhỏ và đôi mắt lúc nào cũng nhìn rất nhanh.
Ở làng, người ta ít khi thấy cô ngồi yên.
Buổi sáng cô ra đồng.
Buổi trưa cô giúp chuyển thuốc.
Buổi tối cô xuống địa đạo.
Không ai biết chính xác cô làm nhiệm vụ gì.
Chỉ biết mỗi khi có chuyện, anh Ba Lực thường nói:
“Đi tìm Út Hạnh.”
Một chiều mưa, Hạnh đang ngồi vá chiếc áo thì Tư chạy tới.
“Út Hạnh!”
“Gì?”
“Anh Ba gọi.”
“Ở đâu?”
“Trong hầm.”
Hạnh lập tức đứng dậy.
Cô quấn chiếc khăn trắng lên đầu rồi đi theo Tư.
Trong đường hầm, anh Ba đang chờ.
“Có việc.”
Hạnh gật đầu.
“Ở đâu?”
“Phía ngoài.”
Anh đưa cô một gói nhỏ.
“Đem tới chỗ cũ.”
Hạnh nhận lấy.
“Bao giờ quay lại?”
“Trước trời tối.”
Cô không hỏi thêm.
Đó là nguyên tắc của những người hoạt động bí mật.
Biết điều cần biết.
Không hỏi điều không cần biết.
Hạnh bò ra khỏi cửa hầm ở một bụi tre.
Cô đi chậm như một người phụ nữ đang ra chợ.
Trên tay chỉ có chiếc rổ.
Không ai chú ý.
Nhưng trong đáy rổ là thứ cô cần mang đi.
Đường làng hôm ấy vắng.
Hạnh đi được một đoạn thì nghe tiếng xe.
Cô dừng lại.
Một đoàn xe chạy qua.
Hạnh cúi đầu.
Chờ xe đi khỏi, cô tiếp tục bước.
Đến gần một cây cầu nhỏ, cô gặp một người đàn ông.
Người đó nhìn chiếc khăn trắng trên đầu cô.
Hạnh cũng nhìn ông ta.
Không ai nói gì.
Ông ta chỉ ho khẽ một tiếng.
Hạnh đặt chiếc rổ xuống.
“Chú mua rau không?”
Người đàn ông lắc đầu.
“Không.”
Rồi ông ta bước đi.
Hạnh tiếp tục đi.
Công việc đã hoàn thành.
Nhưng khi cô quay về, trời bắt đầu mưa lớn.
Đường đất biến thành bùn.
Chiếc khăn trắng trên đầu cô ướt sũng.
Đến gần nhà, Hạnh nghe tiếng gọi.
“Út!”
Cô quay lại.
Tư đang đứng dưới mái hiên.
“Út đi đâu về?”
“Đi chợ.”
“Chợ nào mà xa vậy?”
Hạnh cười.
“Chợ Củ Chi.”
Tư nhìn đôi dép lấm bùn.
“Có gì không?”
“Có.”
“Gì?”
“Có mưa.”
Tư bật cười.
Hạnh bước vào nhà.
Nhưng ngay lúc đó, tiếng máy bay lại xuất hiện.
Mọi người lập tức tản đi.
Hạnh kéo Tư xuống hầm.
Cánh cửa vừa đóng thì bom nổ.
Tư nhìn cô.
“Út Hạnh.”
“Ừ?”
“Nếu một ngày Út không về thì sao?”
Hạnh im lặng.
Một lúc sau cô nói:
“Thì người khác sẽ đi tiếp.”
“Nhưng Út không sợ à?”
Hạnh nhìn chiếc khăn trắng trong tay.
“Sợ chứ.”
“Vậy sao Út vẫn đi?”
Cô nhìn Tư.
“Vì nếu mình chỉ làm việc khi không sợ, chắc chẳng làm được việc gì.”
Tư không nói nữa.
Ngoài kia, bom vẫn rơi.
Trong lòng đất, cô gái trẻ ngồi sát bên một cậu bé.
Không ai biết rằng chiếc khăn trắng trên đầu Hạnh đã đi qua bao nhiêu con đường.
Nó chỉ là một chiếc khăn.
Nhưng với những người dưới lòng đất, nó từng là một tín hiệu.
Một lời nhắn.
Một dấu hiệu rằng con đường phía trước vẫn còn người đang chờ.



