ĐẤT THÉP CỦ CHI – TẬP 32: MỘT MẦM XANH
Mùa mưa tới.
Cây bạch đằng của Tư đã lớn hơn.
Những chiếc lá non rung trong gió.
Bà Sáu đứng bên cạnh.
“Cây sống thật rồi.”
Tư cười.
“Con biết mà.”
“Con chăm kỹ quá.”
“Vì con đã hứa.”
“Hứa với ai?”
Tư nhìn cây.
“Với ba.”
Bà Sáu im lặng.
Tư ngồi xuống bên gốc cây.
Dưới lòng đất, cuộc sống vẫn tiếp tục.
Trên mặt đất, những căn nhà mới mọc lên.
Trẻ con vẫn đến lớp.
Người lớn vẫn ra đồng.
Chiến tranh chưa kết thúc.
Nhưng những mầm xanh đã xuất hiện.
Tư nhìn cánh đồng.
Cậu nhớ lời cha:
Hãy biết sống.
Cậu cũng nhớ lời ông Năm:
Đất này không tự nhiên thành đất thép.
Và cậu hiểu rằng đất thép không chỉ là nơi chịu đựng bom đạn.
Đó còn là nơi con người biết giữ lấy nhau.
Giữ lấy quê hương.
Giữ lấy ký ức.
Giữ lấy hy vọng.
Chiều xuống.
Tư đứng dậy.
Cậu nhìn cây bạch đằng lần cuối trước khi đi xuống hầm.
“Lớn nhanh nhé.”
Cây không trả lời.
Nhưng những chiếc lá rung lên trong gió.
Ở phía xa, tiếng máy bay lại xuất hiện.
Mọi người bắt đầu xuống hầm.
Tư cầm chiếc cuốc ông Sáu Được rèn.
Cậu bước xuống lòng đất.
Một ngày mới lại bắt đầu.
Và câu chuyện của Đất thép Củ Chi vẫn còn tiếp tục...



