Bài viết

ĐẤT THÉP CỦ CHI – TẬP 33: NHỮNG NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ LÒNG ĐẤT

22/08/2026Xã Phú Đình (Xã Phú Đình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau một trận bom lớn, con đường làng gần như biến mất.

Những bụi tre bị quật ngã.

Một đoạn ruộng bị cày xới.

Căn nhà của ông Tám chỉ còn lại một bức tường.

Buổi sáng, dân làng lần lượt trở về.

Người tìm gạo.

Người tìm dụng cụ.

Người tìm người thân.

Tư đi cùng anh Ba Lực.

Họ không nói nhiều.

Cả hai chỉ lặng lẽ quan sát.

Đột nhiên, từ dưới một đống đất gần bụi chuối vang lên tiếng gọi.

“Có ai không?”

Tư giật mình.

“Anh Ba!”

Hai người lập tức chạy tới.

Họ dùng tay đào.

Một lớp đất.

Rồi lớp nữa.

Cuối cùng, một bàn tay thò ra.

“Cố lên!”

Tư đào nhanh hơn.

Một người đàn ông được kéo ra.

Ông ho sặc sụa nhưng vẫn còn sống.

Anh Ba hỏi:

“Còn ai nữa không?”

Người đàn ông chỉ về phía sau.

“Có... hai người.”

Mọi người tiếp tục đào.

Gần một giờ sau, họ đưa được thêm hai người ra ngoài.

Một người bị thương ở đầu.

Người còn lại chỉ bị ngạt.

Chị Mai lập tức xử lý vết thương.

Tư đứng nhìn.

Cậu chợt nhận ra địa đạo không chỉ cứu người trong lúc bom rơi.

Nó còn giữ họ sống sót sau khi bom đã đi qua.

Chiều hôm đó, ông Năm chống gậy đến.

Ông nhìn những người vừa được cứu.

“Thấy chưa?”

Tư hỏi:

“Thấy gì ạ?”

“Đất.”

“Đất làm gì?”

“Giữ người.”

Ông cúi xuống, nhặt một nắm đất đỏ.

“Người ta cứ nghĩ đất là thứ nằm dưới chân.”

Ông siết bàn tay.

“Nhưng đôi khi đất là thứ che chở cho cả một đời người.”

Tư nhìn ông.

Cậu không biết phải trả lời thế nào.

Buổi tối, mọi người ngồi quanh một ngọn đèn.

Ba người được cứu đã tỉnh.

Một người hỏi:

“Đây là đâu?”

Anh Ba trả lời:

“Củ Chi.”

Người đàn ông nhìn quanh.

“Địa đạo?”

Anh Ba gật đầu.

Ông ta cười yếu ớt.

“Tôi tưởng mình chết rồi.”

Tư nhìn lên trần hầm.

Cậu nghĩ đến những mét đất phía trên đầu.

Mỏng đến mức tưởng như một tiếng bom cũng có thể phá tan.

Nhưng chính lớp đất ấy đã giữ mạng sống của họ.

Đêm đó, Tư lại nghe tiếng cuốc.

Cạch... cạch... cạch...

Một nhánh hầm mới đang được đào.

Bởi ở Củ Chi, sau mỗi trận bom, người ta không chỉ dựng lại nhà.

Họ còn đào thêm đường sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn