ĐẤT THÉP CỦ CHI – TẬP 34: CÁNH ĐỒNG BỊ BỎ QUÊN
Cánh đồng phía đông làng từng là nơi đẹp nhất.
Mùa lúa chín, cả cánh đồng vàng rực.
Nhưng sau nhiều đợt bom, ruộng bị bỏ hoang.
Hố bom nối tiếp hố bom.
Không ai dám ra cày.
Một buổi sáng, Tư đứng bên bờ ruộng.
“Bao giờ mình trồng lại?”
Ông Năm nói:
“Khi nào đất cho phép.”
Tư nhìn những hố bom.
“Đất có biết cho phép không?”
Ông cười.
“Đất không nói.”
“Vậy ai quyết định?”
“Người.”
Tư chưa hiểu.
Ông Năm chống cuốc.
“Nếu cứ nhìn hố bom rồi nói không thể trồng, thì đất sẽ bỏ hoang mãi.”
Hôm sau, ông Năm dẫn vài người ra ruộng.
Họ san từng hố nhỏ.
Lấp từng hố lớn.
Những chỗ quá sâu được đánh dấu.
Công việc kéo dài nhiều ngày.
Bà Sáu cũng tham gia.
Út Hạnh mang nước.
Tư cầm cuốc.
Một hôm, Lan chạy ra.
“Anh Tư!”
“Gì?”
“Em giúp được không?”
“Em nhỏ.”
“Nhỏ vẫn nhặt đá được.”
Tư cười.
“Được.”
Lan bắt đầu nhặt những mảnh bom vỡ.
Bình cũng chạy theo.
Hai đứa trẻ nhặt từng viên đá nhỏ.
Không ai bảo chúng phải làm.
Chúng chỉ muốn cánh đồng trở lại như trước.
Một tháng sau, những luống đất đầu tiên được gieo.
Không ai dám chắc mùa lúa sẽ thành công.
Nhưng những hạt giống đã nằm xuống.
Tư nhìn cánh đồng.
“Đẹp rồi.”
Út Hạnh nói:
“Chưa.”
“Chưa đẹp?”
“Chờ lúa mọc.”
Mưa đến.
Những mầm lúa đầu tiên nhú lên.
Cánh đồng bắt đầu xanh.
Tư đứng giữa bờ ruộng.
Cậu chợt hiểu lời ông Năm.
Đất không nói.
Con người phải nói thay cho đất bằng chính những việc mình làm.
Và mỗi mầm lúa mọc lên là một lời khẳng định rằng Củ Chi vẫn còn sống.



