ĐẤT THÉP CỦ CHI – TẬP 36: CÂY CẦU GỖ
Chiếc cầu gỗ bắc qua con mương nhỏ đã có từ lâu.
Nhưng sau một trận bom, nó gãy đôi.
Người dân không thể qua lại.
Ông Tám nhìn cây cầu.
“Phải làm lại.”
Tư hỏi:
“Bao lâu?”
“Một ngày.”
“Một ngày?”
“Nếu đủ người.”
Họ chặt tre.
Kéo gỗ.
Đóng cọc.
Cả làng cùng làm.
Đến chiều, chiếc cầu mới đã hoàn thành.
Nó không đẹp.
Nhưng chắc chắn.
Tư bước thử.
Cầu rung.
Cậu giật mình.
Ông Tám cười:
“Đi đi.”
“Lỡ sập?”
“Thì ông làm lại.”
Tư cười.
Lan chạy qua trước.
“Không sập!”
Bình chạy theo.
Mọi người nhìn hai đứa trẻ.
Trong một vùng đất đầy hố bom, một chiếc cầu gỗ nhỏ bé có thể chẳng đáng kể.
Nhưng nó nối hai bờ.
Nối những căn nhà.
Nối những con đường.
Và đôi khi, trong chiến tranh, chỉ cần nối được hai nơi với nhau đã là một việc lớn.
Tối hôm ấy, người dân ngồi bên cầu.
Ông Năm nói:
“Sau này làm cầu lớn hơn.”
Tư hỏi:
“Lớn thế nào?”
“Xe chạy được.”
“Xe tải?”
“Ừ.”
“Xe khách?”
“Ừ.”
Lan chen vào:
“Có xe chở trẻ con đi học không?”
Mọi người bật cười.
Ông Năm gật đầu.
“Có.”
Không ai biết bao giờ điều ấy trở thành sự thật.
Nhưng họ đã bắt đầu nói về nó.
Và đôi khi, tương lai bắt đầu từ một chiếc cầu gỗ nhỏ.



