ĐẤT THÉP CỦ CHI – TẬP 4: BỮA CƠM DƯỚI LÒNG ĐẤT
Bữa cơm hôm đó chỉ có khoai và một ít cá khô.
Ông Năm đặt chiếc nồi nhỏ xuống giữa căn hầm.
“Ăn đi.”
Tư nhìn nồi cơm.
“Có từng này thôi hả ông?”
Ông Năm cười.
“Chia ra thì đủ.”
Mọi người ngồi sát nhau.
Căn hầm thấp, nhưng được đào rộng hơn những đoạn đường khác.
Một chiếc đèn nhỏ treo trên vách.
Ánh sáng vàng nhạt soi lên những khuôn mặt đầy bụi đất.
Bà Sáu chia khoai.
Cô Út Hạnh nhận một miếng nhỏ.
Anh Ba Lực nói:
“Ăn thêm đi.”
“Em đủ rồi.”
“Đủ gì?”
“Đủ để ngày mai ăn tiếp.”
Cả nhóm cười.
Chiến tranh khiến con người ta nghèo đi nhiều thứ.
Nhưng đôi khi, tiếng cười vẫn còn.
Tư vừa ăn vừa hỏi:
“Ông Năm, hồi trước ông có nghĩ sẽ sống dưới đất không?”
Ông Năm lắc đầu.
“Hồi trước ông chỉ nghĩ làm ruộng.”
“Vậy sao ông đào hầm?”
Ông nhìn chiếc cuốc đặt cạnh vách.
“Vì có những lúc người ta không được chọn cuộc sống mình muốn.”
Ông ngừng lại.
“Nhưng có thể chọn cách mình sống trong hoàn cảnh đó.”
Tư không hiểu hết.
Nhưng cậu nhớ câu ấy.
Bữa cơm kết thúc rất nhanh.
Không ai ăn no.
Nhưng ai cũng có sức để tiếp tục.
Anh Ba lấy một chiếc lon nhỏ.
“Đây là nước.”
Tư nhìn.
“Có từng này?”
“Ừ.”
“Chia thế nào?”
Anh Ba cười.
“Chia đều.”
Một ngụm cho người này.
Một ngụm cho người kia.
Đến lượt ông Năm, ông đẩy chiếc lon sang Tư.
“Con uống đi.”
“Con không khát.”
“Uống.”
“Nhưng ông—”
“Ông già rồi, chịu khát được.”
Tư cầm lon nước.
Cậu uống một ngụm nhỏ.
Rồi đặt xuống.
“Con cảm ơn ông.”
Ông Năm quay mặt đi.
Có lẽ ông không muốn ai nhìn thấy đôi mắt mình.
Đêm đó, tiếng bom kéo dài.
Không ai ngủ được.
Căn hầm rung lên từng hồi.
Một mảng đất rơi xuống.
Cô Út Hạnh dùng tay phủi đi.
Bà Sáu kéo Tư sát vào vách.
“Đừng ngồi gần trần.”
“Vâng.”
Sau một tiếng nổ rất lớn, mọi người im bặt.
Anh Ba lắng nghe.
“Có người bị thương.”
“Ở đâu?”
“Phía ngoài.”
Anh đứng dậy.
“Chuẩn bị.”
Không ai hỏi thêm.
Bữa cơm đơn sơ vừa kết thúc.
Nhưng cuộc sống dưới lòng đất chưa bao giờ thật sự có giờ nghỉ.



