ĐẤT THÉP CỦ CHI – TẬP 40: MÙA LÚA ĐẦU TIÊN
Mùa lúa năm ấy đến.
Cánh đồng xanh rồi vàng.
Người dân ra đồng từ sáng sớm.
Tư đứng trên bờ ruộng.
“Đẹp quá.”
Bà Sáu nói:
“Ừ.”
“Có đủ ăn không?”
“Hy vọng.”
Mọi người gặt lúa.
Tiếng liềm cắt lúa vang lên.
Trẻ con chạy quanh.
Lan ôm một bó lúa.
“Anh Tư!”
“Gì?”
“Lúa vàng rồi!”
“Anh thấy.”
“Có nghĩa là mình có cơm ăn?”
Tư cười.
“Ừ.”
Bình nói:
“Em thích cơm.”
Cả đám cười.
Bữa cơm tối hôm đó có cơm mới.
Không nhiều.
Nhưng thơm.
Bà Sáu đặt nồi cơm xuống.
Mọi người ngồi quanh.
Ông Năm ăn một miếng rồi nói:
“Ngon.”
Tư hỏi:
“Ngon hơn khoai không?”
“Khác.”
“Khác thế nào?”
“Có mùi của ruộng.”
Tư cười.
Ngoài kia, cánh đồng vừa thu hoạch.
Những hố bom vẫn còn.
Nhưng lúa đã mọc lên giữa chúng.
Đất thép không chỉ biết chịu đựng.
Đất thép còn biết sinh sôi.



