ĐẤT THÉP CỦ CHI – TẬP 41: NGƯỜI LÍNH TRỞ LẠI
Một ngày nọ, Tư gặp một người lính từng đi lạc.
Anh ta đứng bên con đường.
Tư nhận ra ngay.
“Anh!”
Người lính cũng nhận ra cậu.
“Cậu bé ngày trước.”
Tư cười.
“Anh về được rồi?”
“Ừ.”
Hai người đứng cách nhau một khoảng.
Người lính hỏi:
“Cậu vẫn ở đây?”
“Vẫn.”
“Địa đạo?”
“Vẫn.”
Anh ta nhìn quanh.
“Không thay đổi nhiều.”
Tư nói:
“Có.”
“Gì?”
“Cây.”
Người lính nhìn cây bạch đằng.
“Đẹp.”
Tư hỏi:
“Anh có gặp lại gia đình không?”
Anh ta gật đầu.
“Có.”
“Con anh?”
“Vẫn khỏe.”
Tư im lặng.
Người lính nói:
“Hôm trước... cảm ơn.”
Tư không biết nói gì.
Anh ta quay đi.
Trước khi rời khỏi, anh nói:
“Hy vọng một ngày chúng ta không còn phải gặp nhau trong chiến tranh.”
Tư gật đầu.
“Em cũng vậy.”
Người lính đi.
Tư nhìn theo.
Cậu hiểu rằng chiến tranh chia con người thành nhiều phía.
Nhưng bên dưới những bộ quân phục và những khẩu súng, mỗi người vẫn là một con người có gia đình, có nỗi sợ và có những điều muốn trở về.



