ĐẤT THÉP CỦ CHI – TẬP 43: NGƯỜI BÁN HÀNG RONG
Một người phụ nữ bán bánh xuất hiện trong làng.
Chị gánh hai chiếc thúng.
Mỗi ngày đi qua nhiều nơi.
Người ta tưởng chị chỉ bán bánh.
Nhưng trong chiếc thúng còn có những thứ khác.
Một mẩu giấy.
Một gói thuốc.
Một tin nhắn.
Tư biết chuyện này khi vô tình nhìn thấy.
Cậu hỏi Út Hạnh.
“Chị ấy làm gì?”
“Công việc.”
“Bán bánh?”
“Ừ.”
“Còn gì nữa?”
Hạnh cười.
“Có những thứ không cần nói.”
Tư hiểu.
Người bán hàng rong ấy đi khắp nơi.
Không ai chú ý.
Đó chính là điều khiến công việc của chị có thể tiếp tục.
Một hôm, chị ghé nhà bà Sáu.
Chị đưa Tư một chiếc bánh.
“Ăn đi.”
Tư nhận.
“Bao nhiêu tiền?”
“Không lấy.”
“Vì sao?”
“Cho trẻ con.”
Tư cười.
Chị gánh hàng đi tiếp.
Chiếc nón lá khuất dần sau hàng cây.
Tư nhìn theo.
Cậu biết trên những con đường của Củ Chi còn vô số con người như thế.
Những người bình thường làm những việc phi thường mà chẳng bao giờ cần ai biết tên.



