ĐẤT THÉP CỦ CHI – TẬP 46: NGƯỜI GÁC Ở BÌA RỪNG
Một đêm, anh Ba giao Tư nhiệm vụ đứng gác.
“Chỉ quan sát.”
“Dạ.”
“Không tự ý làm gì.”
“Dạ.”
Tư đứng dưới một gốc cây.
Gió thổi nhẹ.
Đêm dài.
Cậu nhìn cánh đồng.
Khoảng gần nửa đêm, một bóng người xuất hiện.
Tư nín thở.
Bóng người đi rất chậm.
Rồi biến mất.
Tư không đuổi theo.
Cậu nhớ lời anh Ba.
Chỉ quan sát.
Sáng hôm sau, anh Ba hỏi:
“Có gì không?”
Tư kể lại.
Anh Ba gật đầu.
“Em làm đúng.”
“Không làm gì có phải hèn không?”
“Không.”
“Vậy là gì?”
“Là biết lúc nào không nên làm.”
Tư suy nghĩ.
Cậu bắt đầu hiểu rằng trong chiến tranh, can đảm không phải lúc nào cũng là tiến lên.
Đôi khi, can đảm là biết kiềm chế.



