ĐẤT THÉP CỦ CHI – TẬP 48: NGÀY ÔNG NĂM NGÃ BỆNH
Ông Năm bắt đầu yếu.
Ông không còn đào được như trước.
Một sáng, ông ngã ngay bên cửa hầm.
Tư chạy tới.
“Ông!”
Chị Mai kiểm tra.
“Không sao, chỉ kiệt sức.”
Ông Năm cười.
“Già rồi.”
Tư tức giận.
“Ông nghỉ đi.”
“Không.”
“Ông còn đào làm gì?”
Ông nhìn Tư.
“Vì còn đất.”
Tư ngồi xuống.
“Để con đào.”
Ông gật đầu.
“Đào đi.”
Từ hôm ấy, Tư làm phần việc của ông.
Mỗi nhát cuốc, cậu nhớ đến đôi tay chai cứng của người thợ già.
Cậu hiểu rằng một thế hệ đang dần già đi.
Và một thế hệ khác phải tiếp tục.
Không phải để thay thế những người đi trước.
Mà để mang điều họ đã làm đi xa hơn.



