Bài viết

ĐẤT THÉP CỦ CHI – TẬP 5: NGƯỜI Y TÁ TRONG ĐỊA ĐẠO

22/08/2026Xã Phú Đình (Xã Phú Đình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người ta gọi cô là chị Mai.

Không ai biết tên đầy đủ của chị.

Chị từng học y tá ở Sài Gòn trước khi trở về quê.

Trong địa đạo, chị có một căn phòng nhỏ.

Một chiếc bàn.

Một chiếc đèn.

Một hộp thuốc.

Và vài dụng cụ y tế đã cũ.

Nhưng với những người bị thương, căn phòng ấy chẳng khác gì một bệnh viện.

Đêm hôm đó, anh Ba đưa một người bị thương vào.

“Đạn trúng chân.”

Chị Mai lập tức cúi xuống.

“Đặt anh ấy nằm đây.”

Người bị thương nghiến răng.

“Không sao.”

Chị Mai nói:

“Đừng nói.”

“Nhưng—”

“Để dành sức.”

Tư đứng ngoài cửa.

Cậu nhìn thấy máu thấm đỏ chiếc khăn.

Cậu quay mặt đi.

Chị Mai ngẩng lên.

“Tư.”

“Dạ.”

“Lấy nước.”

Tư chạy đi.

Căn hầm bỗng trở nên rất yên.

Chỉ có tiếng chị Mai làm việc.

Không có tiếng khóc.

Không có tiếng kêu.

Sau gần một giờ, vết thương được xử lý.

Chị Mai thở phào.

“Qua được rồi.”

Anh Ba hỏi:

“Có nặng không?”

“Không chết được.”

Anh cười.

“Thế là tốt.”

Chị Mai nhìn anh.

“Nhưng cần nghỉ.”

“Bao lâu?”

“Ít nhất vài ngày.”

Anh Ba gật đầu.

Ở Củ Chi, một người bị thương không chỉ là một người nằm lại.

Đó là một người cần được che chở.

Cần được đưa xuống hầm.

Cần thức ăn.

Cần thuốc.

Cần người canh gác.

Cần những người khác tiếp tục công việc thay mình.

Tất cả tạo thành một mạng lưới mà người ngoài rất khó nhìn thấy.

Sáng hôm sau, chị Mai đưa Tư một chiếc túi.

“Giữ lấy.”

“Để làm gì?”

“Trong đó có băng và thuốc.”

“Em biết dùng đâu.”

“Thì học.”

Tư nhìn chị.

“Em có thể làm y tá à?”

Chị Mai cười.

“Ở đây ai cũng phải biết một chút.”

Từ hôm đó, Tư bắt đầu học.

Học cách rửa vết thương.

Học cách băng bó.

Học cách nhận biết người bị thương nặng.

Những bài học ấy không có sách.

Không có bảng.

Không có lớp học.

Chỉ có thực tế.

Và những con người đang cố gắng sống qua chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn