ĐẤT THÉP CỦ CHI – TẬP 50: KHI CÂY BẠCH ĐẰNG CAO LÊN
Nhiều năm đã trôi qua.
Cây bạch đằng của Tư đã cao hơn đầu người.
Cành cây xòe rộng.
Mỗi khi gió thổi, lá rung xào xạc.
Bà Sáu nhìn cây.
“Con chăm giỏi.”
Tư cười.
“Cây tự lớn.”
“Không.”
Bà nói:
“Có người chăm thì nó mới sống.”
Tư im lặng.
Cậu nhớ những người đã đi qua cuộc đời mình.
Ông Năm.
Út Hạnh.
Anh Ba.
Chị Mai.
Cô Hương.
Ông Tám.
Ông Chín.
Những người từng đào đất.
Từng chữa thương.
Từng đưa tin.
Từng nấu cơm.
Từng dạy trẻ.
Từng dựng nhà.
Có người còn sống.
Có người đã không còn.
Nhưng cây vẫn lớn.
Tư đặt tay lên thân cây.
“Con sẽ nhớ.”
Bà Sáu hỏi:
“Nhớ gì?”
“Tất cả.”
Gió thổi qua.
Một chiếc lá rơi xuống.
Tư nhặt lên.
Cậu cất vào túi.
Một kỷ vật nhỏ.
Nhưng với cậu, nó chứa cả một quãng đời.



