ĐẤT THÉP CỦ CHI – TẬP 52: ĐẤT THÉP KHÔNG NGỦ
Đêm cuối mùa mưa, Tư đứng trước cửa hầm.
Cậu đã lớn.
Không còn là cậu bé mười bảy tuổi ngày nào.
Chiếc cuốc vẫn nằm trong tay.
Cây bạch đằng phía sau nhà đã cao lớn.
Bà Sáu ngồi bên hiên.
Lan giờ đã lớn hơn.
Bình cũng vậy.
Cô Hương vẫn dạy học.
Ông Năm yếu đi nhiều.
Anh Ba vẫn thường xuyên đi xa.
Út Hạnh vẫn có những chuyến đi không ai hỏi.
Cuộc chiến chưa kết thúc.
Nhưng Củ Chi đã thay đổi.
Những đường hầm ngày càng sâu.
Những căn phòng ngày càng nhiều.
Những con người ngày càng gắn bó.
Tư bước xuống lòng đất.
Anh Ba đang chờ.
“Đến rồi?”
“Dạ.”
“Đêm nay đào tiếp.”
Tư gật đầu.
Hai người cầm cuốc.
Cạch.
Cạch.
Cạch.
Tiếng cuốc vang trong lòng đất.
Không ai biết con đường sẽ kéo dài bao xa.
Không ai biết ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì.
Nhưng họ vẫn đào.
Bởi họ hiểu rằng phía trên lòng đất là nhà.
Là ruộng.
Là trẻ con.
Là mẹ.
Là những người thân yêu.
Còn dưới lòng đất là con đường bảo vệ tất cả những điều ấy.
Tư dừng lại.
Anh Ba hỏi:
“Sao vậy?”
“Em nghe thấy tiếng gì.”
“Tiếng gì?”
“Tiếng đất.”
Anh Ba cười.
“Đất nói gì?”
Tư nhìn đường hầm phía trước.
“Đất bảo mình đào tiếp.”
Hai người lại cúi xuống.
Cạch.
Cạch.
Cạch.
Tiếng cuốc vang lên.
Đều đặn.
Bền bỉ.
Như nhịp tim của một vùng quê.
Ngoài kia, Củ Chi vẫn còn những cánh đồng.
Những hàng tre.
Những căn nhà.
Những người mẹ.
Những đứa trẻ.
Và bên dưới tất cả, một thế giới âm thầm tồn tại.
Một thế giới được đào bằng đôi tay.
Được giữ bằng lòng can đảm.
Được nối bằng tình người.
Và được bảo vệ bằng niềm tin rằng rồi sẽ có một ngày ánh sáng trở lại trên mặt đất.
Nhưng trước khi ngày ấy đến, còn rất nhiều câu chuyện phải kể.
Còn những trận chiến khốc liệt hơn.
Những con người mới sẽ xuất hiện.
Những người sẽ ra đi.
Những người sẽ trở về.
Những đường hầm sẽ tiếp tục kéo dài.
Và những kỷ vật của chiến tranh sẽ bắt đầu xuất hiện.
Bởi Đất thép Củ Chi không ngủ.
Nó chỉ lặng lẽ chờ đợi dưới lòng đất, gìn giữ ký ức của những con người đã sống, đã chiến đấu và đã đặt cả cuộc đời mình lên mảnh đất này.



