ĐẤT THÉP CỦ CHI – TẬP 6: NGƯỜI LÍNH ĐI LẠC
Chiều hôm đó, Tư phát hiện dấu chân.
Không phải dấu chân của dân làng.
Dấu giày in rất rõ trên nền đất ướt.
Tư chạy về báo anh Ba.
“Có người.”
“Ở đâu?”
“Bìa rừng.”
Anh Ba nhìn dấu chân.
“Bao nhiêu?”
“Chỉ một.”
Mọi người im lặng.
Họ không biết người đó là ai.
Nhưng chắc chắn không phải người dân địa phương.
Một lúc sau, họ nghe tiếng động.
Một người lính xuất hiện giữa những bụi cây.
Anh ta còn trẻ.
Gương mặt đầy bùn.
Có vẻ đã bị lạc.
Anh ta cầm vũ khí nhưng không biết đường.
Tư nhìn qua khe lá.
Anh Ba ra hiệu mọi người không được động.
Người lính đi thêm vài bước.
Rồi anh ta ngồi xuống.
Có lẽ đã quá mệt.
Một lúc sau, anh ta nói bằng tiếng Việt:
“Ai đó?”
Không ai trả lời.
Anh ta nhìn quanh.
“Tôi bị lạc.”
Vẫn không có tiếng trả lời.
Anh ta đặt vũ khí xuống đất.
“Tôi không muốn đánh nhau.”
Tư nhìn anh Ba.
Anh Ba không nói.
Người lính ngồi thêm một lúc.
Rồi anh ta lấy trong túi ra một bức ảnh.
Tư nhìn thấy.
Một người phụ nữ và một đứa trẻ.
Người lính nhìn bức ảnh rất lâu.
“Con tôi.”
Giọng anh ta nhỏ.
“Ở Sài Gòn.”
Tư quay sang anh Ba.
“Anh ấy có con.”
Anh Ba đáp:
“Người nào cũng có người chờ.”
Cuối cùng, anh Ba bước ra.
Người lính lập tức đứng dậy.
Hai bên nhìn nhau.
Không ai nổ súng.
Anh Ba nói:
“Anh đi lạc.”
Người lính gật đầu.
“Ừ.”
“Không tìm được đường?”
“Không.”
Anh Ba chỉ tay.
“Đi theo tôi.”
Người lính ngạc nhiên.
“Ông không giết tôi?”
Anh Ba nhìn anh.
“Không.”
Tối hôm đó, người lính được đưa tới một căn chòi bỏ hoang ở ngoài làng.
Anh Ba chỉ đường cho anh ta.
“Đi về hướng đó.”
Người lính đứng lên.
Trước khi đi, anh ta hỏi:
“Ông tên gì?”
“Không cần biết.”
Người lính gật đầu.
Anh bước đi.
Tư nhìn theo.
“Anh Ba.”
“Gì?”
“Sao mình không giữ anh ấy?”
Anh Ba đáp:
“Chiến tranh đã đủ người chết rồi.”
Tư im lặng.
Cậu bắt đầu hiểu rằng đất thép không chỉ được làm nên bởi những trận đánh.
Nó còn được tạo nên bởi những quyết định của con người giữa ranh giới sống và chết.



