Bài viết

ĐẤT THÉP CỦ CHI – TẬP 7: NGÔI NHÀ KHÔNG CÓ NGƯỜI Ở

22/08/2026Xã Phú Đình (Xã Phú Đình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngôi nhà nằm cuối con đường đất.

Nó đã bỏ hoang nhiều tháng.

Không có cửa.

Không có bàn ghế.

Chỉ còn một chiếc võng cũ.

Nhưng dân làng vẫn thường đi ngang qua đó.

Bởi dưới nền nhà có một căn hầm.

Căn hầm ấy do gia đình ông Sáu đào.

Khi chiến tranh ngày càng dữ dội, gia đình ông chuyển đi nơi khác.

Nhưng họ để lại căn hầm.

Một đêm, anh Ba đưa Tư tới đó.

“Ở đây làm gì?”

“Kiểm tra.”

Hai người bước vào.

Tư soi đèn.

Mọi thứ vẫn nguyên.

Anh Ba mở một tấm ván.

Bên dưới là cửa hầm.

“Có người vừa vào đây.”

Tư nhìn nền đất.

Quả thật có dấu chân mới.

Họ đi sâu vào.

Một căn phòng nhỏ hiện ra.

Trên vách có những nét chữ nguệch ngoạc.

Tư đưa đèn lại gần.

“Có chữ.”

Anh Ba nhìn.

Đó là tên những người trong gia đình.

Ông Sáu.

Bà Sáu.

Con gái.

Con trai.

Có cả ngày tháng.

Tư hỏi:

“Họ ghi làm gì?”

“Để nhớ.”

“Nhớ cái gì?”

“Nhớ rằng họ từng sống ở đây.”

Tư đứng im.

Căn hầm vốn được đào để tránh bom.

Nhưng những dòng chữ trên vách khiến nó giống như một cuốn nhật ký.

Mỗi cái tên là một con người.

Mỗi ngày tháng là một ngày đã đi qua.

Anh Ba lấy tay phủi bụi.

“Đi thôi.”

“Không để lại gì sao?”

Anh Ba nhìn căn phòng.

“Có rồi.”

“Gì?”

“Những cái tên.”

Họ rời đi.

Ngoài trời, ánh trăng chiếu lên mái nhà bỏ hoang.

Không ai sống trên đó nữa.

Nhưng dưới lòng đất, dấu vết của một gia đình vẫn còn.

Nhiều năm sau, có thể căn nhà sẽ biến mất.

Cây cối sẽ mọc lên.

Con đường sẽ thay đổi.

Nhưng những cái tên ấy vẫn kể lại rằng từng có một gia đình sống, đào hầm và chờ đợi trong những năm tháng chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn