ĐẤT THÉP CỦ CHI – TẬP 8: ĐÊM KHÔNG TRĂNG
Đêm ấy không có trăng.
Củ Chi chìm trong bóng tối.
Đây là thời điểm thuận lợi để những người trong địa đạo di chuyển.
Anh Ba đi trước.
Út Hạnh đi sau.
Tư được giao nhiệm vụ mang nước.
Ba người bò qua một đoạn hầm dài.
Không ai nói chuyện.
Bỗng Út Hạnh dừng lại.
“Nghe.”
Tất cả im lặng.
Có tiếng bước chân trên mặt đất.
Rất gần.
Tư nín thở.
Anh Ba ra hiệu tắt đèn.
Cả đường hầm chìm vào bóng tối.
Tiếng bước chân đi qua.
Rồi dừng lại.
Một người đứng ngay phía trên.
Tư nghe rõ tiếng đất bị giẫm.
Cậu sợ đến mức không dám thở mạnh.
Út Hạnh đặt tay lên vai cậu.
Một lát sau, tiếng bước chân xa dần.
Anh Ba ra hiệu tiếp tục.
Họ bò thêm gần trăm mét.
Cuối cùng, một cửa hầm hiện ra.
Út Hạnh mở nắp.
Gió đêm tràn vào.
Cả ba lần lượt bước lên.
Phía trước là một cánh đồng.
Không có ánh đèn.
Không có tiếng người.
Họ đi sát bờ ruộng.
Tư hỏi nhỏ:
“Chúng ta đi đâu?”
Anh Ba đáp:
“Đến nhà ông Tám.”
“Có việc gì?”
“Đưa thuốc.”
Tư nhìn túi thuốc.
Cậu không biết những gói thuốc nhỏ ấy sẽ cứu được bao nhiêu người.
Nhưng cậu biết có người đang chờ.
Khi họ đến nơi, một người phụ nữ mở cửa.
Cô nhìn Út Hạnh.
Út Hạnh gật đầu.
Người phụ nữ nhận túi thuốc.
“Cảm ơn.”
“Có ai bị thương?”
“Có hai người.”
Anh Ba hỏi:
“Nặng không?”
“Chưa biết.”
Chị Mai không có ở đây.
Út Hạnh nói:
“Đưa họ xuống hầm.”
Họ làm việc cho tới gần sáng.
Khi trở về, Tư đã mệt rã rời.
Cậu ngồi dựa vào gốc cây.
Anh Ba đưa cho cậu một ngụm nước.
“Uống đi.”
Tư uống.
“Anh Ba.”
“Ừ?”
“Ban đêm Củ Chi khác thật.”
“Khác thế nào?”
“Trên mặt đất im lặng.”
“Còn dưới đất?”
Tư nhìn anh.
“Dưới đất thì không bao giờ ngủ.”
Anh Ba mỉm cười.
“Đúng.”
Đêm không trăng trôi qua.
Nhưng dưới lòng đất, những con người vẫn tiếp tục công việc của mình.



