ĐẤT THÉP CỦ CHI – TẬP 9: MỘT NGÀY KHÔNG TIẾNG BOM
Ngày hôm ấy kỳ lạ.
Không có máy bay.
Không có tiếng pháo.
Không có tiếng súng.
Cả Củ Chi yên tĩnh.
Bọn trẻ chạy ra sân.
Người lớn sửa mái nhà.
Bà Sáu đem quần áo ra phơi.
Tư ngồi dưới gốc xoài.
Cậu ngẩng lên nhìn bầu trời.
“Yên bình thật.”
Út Hạnh ngồi bên cạnh.
“Em thích không?”
“Thích.”
“Muốn ngày nào cũng như thế này không?”
“Muốn.”
Hạnh cười.
“Chị cũng vậy.”
Buổi trưa, bà Sáu nấu một nồi cơm lớn.
Có cá.
Có rau.
Có cả một ít thịt.
Tư ăn đến no.
Ông Năm ngồi bên cạnh kể chuyện ngày trước.
“Ngày xưa, đất này nhiều cây lắm.”
“Có bom không ông?”
“Không.”
“Có máy bay không?”
“Không.”
“Thế có gì?”
Ông Năm cười.
“Có tiếng gà.”
Mọi người cùng cười.
Một ngày bình thường tưởng như rất nhỏ bé.
Nhưng đối với những người sống giữa chiến tranh, một ngày không bom đạn là một món quà.
Buổi chiều, Tư đi quanh làng.
Cậu nhìn những căn nhà.
Nhìn trẻ con.
Nhìn ruộng lúa.
Nhìn những con trâu.
Cậu chợt nhận ra rằng người dân nơi đây không chỉ chiến đấu để bảo vệ địa đạo.
Họ chiến đấu để một ngày nào đó trẻ con có thể chạy ngoài sân mà không cần nhìn lên trời.
Để người mẹ có thể nấu một bữa cơm mà không phải tính xem có đủ thời gian ăn trước khi máy bay tới hay không.
Để người nông dân có thể cày ruộng mà không phải nghĩ đến hố bom.
Tối hôm đó, Tư hỏi bà Sáu:
“Má có nhớ ngày xưa không?”
“Có.”
“Má có muốn quay lại không?”
Bà nhìn con.
“Ngày xưa đẹp.”
“Vậy sao má không nói?”
“Vì rồi sẽ có ngày con được sống những ngày như thế.”
Tư nằm xuống.
Bên ngoài, tiếng côn trùng kêu.
Không có bom.
Không có máy bay.
Một đêm bình yên hiếm hoi.
Nhưng không ai biết rằng ngày mai, Củ Chi lại phải đối mặt với một thử thách khác.



