Khác

Đất và người Tây Ninh trong mùa xuân đại thắng 1975 Bài 3: Những trận đánh giữ núi và các vùng giải phóng sớm

Đỗ Ngọc Hải Đăng

Tây Ninh22/08/2026phường Ngô Quyền (phường Ngô Quyền)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

GIỮ NÚI CHỜ NGÀY TOÀN THẮNG

Mùa xuân năm 1975.

Trên vùng đất Tây Ninh, những ngọn núi vẫn đứng sừng sững giữa trời.

Núi Bà Đen.

Núi Cậu.

Những cánh rừng nối dài.

Những con đường đất đỏ xuyên qua làng quê.

Sau nhiều năm chiến tranh, đất và người nơi đây đã quá quen với tiếng bom, tiếng đạn. Nhưng trong những ngày đầu năm 1975, có một điều khác thường đang lan trong lòng người dân: một niềm tin rằng ngày chiến thắng đã đến rất gần.

Ở một điểm chốt dưới chân núi Bà Đen, những người lính giải phóng vẫn ngày đêm bám trụ.

Một chiến sĩ trẻ ngước nhìn đỉnh núi:

— Anh nghĩ bao giờ mình được xuống núi?

Người lính lớn tuổi hơn cười:

— Khi đất nước hết chiến tranh.

— Thế bao giờ đất nước hết chiến tranh?

Anh nhìn về phía chân trời.

— Có lẽ... sắp rồi.

Không ai biết chính xác ngày ấy là ngày nào.

Nhưng tất cả đều cảm nhận được.

NHỮNG NGƯỜI GIỮ NÚI

Núi Bà Đen có vị trí chiến lược đặc biệt quan trọng. Từ đây có thể quan sát một vùng rộng lớn của Tây Ninh và các hướng tiến về Sài Gòn.

Vì vậy, giữ được núi cũng là giữ một vị trí quan trọng cho chiến trường.

Những người lính bám núi trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt.

Ban ngày tránh bom pháo.

Ban đêm di chuyển.

Có những hôm mưa rừng trút xuống, đường trơn như đổ mỡ. Có những ngày lương thực cạn, mỗi người chỉ còn một ít gạo chia nhau.

Một chiến sĩ trẻ nhận được một nắm cơm từ người dân.

Anh hỏi:

— Bà không để lại cho gia đình sao?

Người phụ nữ chỉ cười:

— Các chú ăn đi. Các chú còn phải giữ núi.

Một nắm cơm nhỏ.

Nhưng với người lính giữa rừng sâu, đó là cả một tấm lòng.

Anh cầm nắm cơm trên tay thật lâu rồi nói:

— Chúng cháu sẽ giữ.

Người phụ nữ quay đi.

Không ai nhìn thấy đôi mắt bà đỏ hoe.

NHỮNG VÙNG GIẢI PHÓNG SỚM

Trong mùa xuân 1975, cùng với những thắng lợi lớn trên chiến trường miền Nam, phong trào tiến công và nổi dậy ở Tây Ninh ngày càng phát triển.

Nhiều vùng nông thôn được giải phóng, tạo thành những khu vực đứng chân quan trọng cho lực lượng cách mạng.

Ở những vùng vừa được giải phóng, người dân không chờ đợi.

Họ tự sửa đường.

Dọn cầu.

Chuyển lương thực.

Đưa thương binh về nơi an toàn.

Những người mẹ đem từng lon gạo.

Những em nhỏ góp bó rau.

Những thanh niên dẫn đường cho bộ đội.

Mỗi người một việc.

Không ai gọi đó là chiến công.

Nhưng chính những việc tưởng như rất nhỏ ấy đã tạo nên sức mạnh lớn lao của một vùng đất.

ĐÊM TRƯỚC NGÀY LỚN

Cuối tháng 4.

Tin chiến thắng từ các chiến trường liên tiếp truyền về.

Người dân Tây Ninh bắt đầu hiểu rằng cuộc chiến tranh kéo dài nhiều năm đang bước vào những ngày cuối cùng.

Tại một căn lán dưới chân núi, người lính trẻ năm nào lại ngồi bên người đồng đội lớn tuổi.

Anh hỏi:

— Anh còn nhớ hôm trước anh nói đất nước sắp hết chiến tranh không?

Người lính cười:

— Nhớ.

— Hình như anh đoán đúng rồi.

Cả hai cùng cười.

Nhưng lần này, trong tiếng cười có nước mắt.

Một người lấy trong ba lô ra tấm ảnh gia đình đã cũ.

— Nếu ngày mai hòa bình, tôi về quê.

— Còn tôi về thăm mẹ.

Họ im lặng.

Bên ngoài, núi Bà Đen vẫn đứng đó.

Sau bao năm bom đạn, ngọn núi vẫn sừng sững.

Như một chứng nhân của lịch sử.

MÙA XUÂN ĐẠI THẮNG

Ngày 30 tháng 4 năm 1975, Chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng.

Tin Sài Gòn giải phóng truyền đến Tây Ninh.

Những lá cờ đỏ sao vàng được treo lên.

Tiếng reo vui vang từ những xóm làng.

Có người chạy ra đường.

Có người ôm lấy nhau.

Có những bà mẹ đứng trước cửa nhà, nhìn về phía xa mà khóc.

Họ khóc vì vui.

Nhưng cũng khóc vì nhớ những người con đã không trở về.

Trên núi, người chiến sĩ trẻ đứng nhìn lá cờ bay trong gió.

Anh không nói gì.

Người đồng đội bên cạnh hỏi:

— Sao không xuống núi ăn mừng?

Anh đáp:

— Tôi muốn đứng đây thêm một chút.

— Để làm gì?

Anh nhìn về những cánh rừng, những xóm làng phía dưới:

— Để nhớ những người đã từng đứng ở đây cùng chúng ta.

Gió núi thổi qua.

Lá cờ tung bay.

ĐẤT GHI DẤU, NGƯỜI GHI CÔNG

Tây Ninh trong mùa xuân năm 1975 không chỉ có những trận đánh lớn.

Đó còn là câu chuyện về những người dân bình dị đã giữ đất, giữ làng, nuôi giấu cán bộ, vận chuyển lương thực, cứu chữa thương binh và âm thầm góp sức cho ngày toàn thắng.

Những ngọn núi như Bà Đen không chỉ là địa danh.

Chúng trở thành biểu tượng của sự kiên cường.

Những vùng giải phóng không chỉ là những mảnh đất được giành lại.

Đó là nơi người dân bắt đầu nhìn thấy một tương lai không còn tiếng súng.

Mùa xuân đại thắng năm 1975 đã đi qua hơn nửa thế kỷ, nhưng câu chuyện về đất và người Tây Ninh vẫn còn nguyên giá trị: có những vùng đất được giữ bằng máu, có những chiến thắng được làm nên từ lòng dân, và có những ngọn núi đứng mãi như lời nhắc nhở các thế hệ hôm nay về một mùa xuân mà cả dân tộc đã đi qua bằng lòng quả cảm và niềm tin vào ngày hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn