Dấu ấn của một thời hoa lửa
Cựu Thanh niên xung phong Hoàng Thị Minh
Có những dấu ấn không nhìn thấy bằng mắt, nhưng tồn tại rất lâu trong lòng người.
Khi trò chuyện cùng đồng chí …, tôi cảm nhận rõ một điều: thời gian có thể làm thay đổi diện mạo, nhưng không thể xóa đi dấu ấn của một thời tuổi trẻ đầy nhiệt huyết.
Những năm tháng tham gia Thanh niên xung phong không được nhắc lại bằng những lời tự hào ồn ào. Đồng chí kể chuyện như kể về một phần tự nhiên của cuộc đời.
Nhưng chính sự bình dị ấy lại khiến tôi nhận ra giá trị sâu sắc của những năm tháng đó.
Đó là dấu ấn của tinh thần trách nhiệm.
Dấu ấn của sự đoàn kết.
Dấu ấn của những con người biết đặt lợi ích chung lên trên cá nhân.
Có những ngày công việc chồng chất, có những thử thách tưởng chừng không dễ vượt qua. Nhưng điều khiến họ đứng vững không chỉ là ý chí cá nhân, mà là niềm tin tập thể.
“Chúng tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc bỏ cuộc,” đồng chí nói. “Vì nếu mình dừng lại, người khác sẽ phải gánh thêm phần việc.”
Câu nói ấy khiến tôi suy nghĩ rất lâu.
Trong cuộc sống hôm nay, đôi khi chúng ta dễ dàng tìm lý do để trì hoãn, để lùi bước. Nhưng thế hệ đi trước đã chọn cách tiến lên – dù hoàn cảnh không hề thuận lợi.
Dấu ấn của một thời hoa lửa không chỉ nằm ở những công trình hoàn thành, mà còn nằm trong nhân cách được hun đúc qua gian khó.
Chính những năm tháng ấy đã rèn luyện nên những con người bản lĩnh, sống có trách nhiệm và biết nghĩ cho cộng đồng.
Với tôi, câu chuyện của đồng chí … không chỉ là ký ức. Đó là lời nhắc nhở.
Rằng tuổi trẻ không kéo dài mãi mãi. Nhưng những gì ta làm trong tuổi trẻ sẽ trở thành dấu ấn theo ta suốt cuộc đời.
Và nếu một ngày nào đó, khi nhìn lại, chúng ta có thể tự hào rằng mình đã sống hết mình, đã cống hiến bằng tất cả khả năng – thì đó chính là dấu ấn đẹp nhất.
Một thời hoa lửa có thể đã lùi xa. Nhưng những giá trị mà nó để lại vẫn còn nguyên vẹn.
Và trách nhiệm của thế hệ hôm nay là viết tiếp những dấu ấn ấy – bằng hành động, bằng lý tưởng và bằng tinh thần không ngừng vươn lên.



