Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

“Dấu ấn Đăk Ui – năm 1967”

Năm 1967, trong kháng chiến chống Mỹ, nhân dân xã Đăk Ui (huyện 16, Kon Tum) đã phát huy tinh thần đoàn kết, vừa sản xuất vừa chiến đấu, xây dựng làng chiến đấu vững chắc. Mỗi người dân đều tham gia phục vụ cách mạng, từ du kích, tiếp tế đến bảo vệ lực lượng. Với những thành tích xuất sắc toàn diện đó, xã Đăk Ui đã góp phần quan trọng vào cuộc kháng chiến và vinh dự được trao tặng Huân chương Giải phóng hạng Nhất.

Quảng Ngãi20/03/2026A Quý (thôn Kon Pông, xã Đăk Ui)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dấu ấn Đăk Ui – năm 1967”

Năm 1967, giữa đại ngàn Tây Nguyên bạt ngàn gió và lửa, xã Đăk Ui (huyện 16, tỉnh Kon Tum) khi ấy chỉ là một vùng quê nghèo, rải rác những nóc nhà tranh nép mình bên sườn đồi. Nhưng chính nơi ấy lại trở thành một pháo đài vững chắc của lòng dân, của ý chí không khuất phục trước bom đạn kẻ thù.

Ngày đó, chiến tranh lan rộng, máy bay gầm rú trên bầu trời, bom đạn cày xới từng tấc đất. Đăk Ui không có thành lũy kiên cố, không có vũ khí hiện đại, nhưng lại có thứ sức mạnh lớn hơn tất cả – đó là tinh thần đoàn kết của nhân dân.

Ban ngày, bà con vẫn ra rẫy, trồng lúa, trỉa bắp để giữ lấy nguồn sống. Ban đêm, cả làng hóa thành chiến sĩ. Những hầm bí mật được đào sâu dưới lòng đất, những con đường mòn xuyên rừng được giữ kín như mạch máu nuôi sống cách mạng. Người già canh gác, phụ nữ tiếp tế, thanh niên trực tiếp chiến đấu. Mỗi người một việc, nhưng cùng chung một lý tưởng: giữ đất, giữ làng.

Có những đêm mưa rừng xối xả, đội du kích Đăk Ui vẫn lặng lẽ bám trụ. Họ nắm rõ từng lối đi, từng con suối, tổ chức đánh địch bằng những trận tập kích bất ngờ. Có khi chỉ với vài khẩu súng thô sơ, họ vẫn khiến đối phương hoang mang, buộc phải rút lui. Những chiến thắng nhỏ nhưng nối tiếp nhau, góp phần làm nên thế trận bền bỉ.

Không chỉ chiến đấu, Đăk Ui còn là hậu phương vững chắc. Lương thực được giấu kín, thuốc men được sẻ chia, thương binh được che chở. Có những bà mẹ sẵn sàng nhường phần ăn cuối cùng cho bộ đội. Có những thanh niên rời làng, đi theo tiếng gọi non sông, để lại sau lưng tuổi trẻ và những ước mơ dang dở.

Năm 1967, bằng tất cả những nỗ lực bền bỉ và hy sinh thầm lặng ấy, nhân dân xã Đăk Ui đã lập nên những thành tích xuất sắc toàn diện. Từ chiến đấu, bảo vệ làng, đến xây dựng hậu phương, tất cả đều góp phần quan trọng vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Và rồi, giữa khói lửa chiến tranh, một niềm tự hào lặng lẽ được ghi nhận: Huân chương Giải phóng hạng Nhất được trao tặng cho nhân dân xã Đăk Ui. Tấm huân chương ấy không chỉ là phần thưởng, mà còn là minh chứng cho một thời kỳ gian khổ mà anh dũng – nơi mỗi người dân đều là một chiến sĩ.

Ngày nay, chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện về Đăk Ui năm 1967 vẫn còn đó – như một ngọn lửa âm ỉ, nhắc nhở các thế hệ mai sau về giá trị của độc lập, về sức mạnh của lòng dân, và về một thời “hoa lửa” không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn