DẤU ẤN GIỮA RỪNG SÂU
Trên chiến trường Campuchia, kẻ thù không chỉ có súng đạn mà còn là bệnh sốt rét rừng âm thầm và dai dẳng. Bác Lê Ngọc Hùng từng nhiều ngày vật lộn giữa cơn sốt cao, rét run giữa rừng sâu không trạm xá, không thuốc men đầy đủ. Chính trong những lúc sinh tử ấy, tình đồng đội đã trở thành liều thuốc cứu sống người lính. Một ký ức ám ảnh, theo bác suốt cả cuộc đời quân ngũ.
Bác Hùng kể, ở chiến trường Campuchia, sốt rét rừng là chuyện “ai cũng phải qua, nhẹ thì vài cơn, nặng thì nằm lại rừng”. Bác bị sốt vào một đợt hành quân dài ngày, khi đơn vị đang đóng quân sâu trong rừng, cách xa khu dân cư.
Cơn sốt đến rất nhanh. Ban ngày bác còn đi tuần cùng tổ, đến đêm thì người bắt đầu lạnh run, răng va vào nhau, mồ hôi túa ra như tắm.
“Lúc đó tôi rét đến mức quấn chăn mà vẫn run, người nóng như lửa đốt,” bác nhớ lại.
Không có cáng, không có y tá đi cùng, anh em trong tiểu đội thay nhau dìu bác. Có đêm, bác mê man, chỉ nghe loáng thoáng tiếng đồng đội gọi tên, tiếng rừng xào xạc trên đầu. Một người nhường phần gạo sấy của mình, người khác đun nước lá rừng cho bác uống cầm cự.
“Giữa rừng mà anh em chăm nhau như ruột thịt, lúc đó mới thấy quý cái tình đồng đội,” bác nói, giọng trầm xuống.
Sau gần một tuần, cơn sốt dịu dần. Bác gầy rộc đi, nhưng vẫn xin theo đơn vị tiếp tục nhiệm vụ. Không ai trách, không ai ngăn. Bởi ở chiến trường ấy, bỏ lại một người là điều không ai dám nghĩ đến.
Cơn sốt rét qua đi, nhưng ký ức về những đêm rét run giữa rừng sâu, về bàn tay đồng đội đặt lên trán kiểm tra hơi nóng, thì theo bác Lê Ngọc Hùng suốt cả cuộc đời.


