Cựu chiến binh

DẤU ẤN HOA LỬA TRONG LÒNG NGƯỜI ĐOÀN VIÊN

DẤU ẤN HOA LỬA TRONG LÒNG NGƯỜI ĐOÀN VIÊN

01/03/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

DẤU ẤN HOA LỬA TRONG LÒNG NGƯỜI ĐOÀN VIÊN

Trong một buổi sinh hoạt chi đoàn, chúng tôi may mắn được lắng nghe câu chuyện về ông Sáu Hiệp và bà Lượt – hai thương binh bước ra từ những năm tháng chiến tranh ác liệt. Không phải qua sách vở, không phải qua những thước phim tư liệu, mà là những lời kể mộc mạc, chân thành từ chính những con người đã đi qua khói lửa. Ông Sáu Hiệp ngồi trước chúng tôi với dáng vẻ hiền lành, chậm rãi. Trên cơ thể ông vẫn còn năm vết thương từ chiến trường năm xưa: vết lõm sâu bên má phải do mảnh đạn, cánh tay trái cong lại vì trúng đạn, vết xoáy tròn dưới cổ, đôi chân tập tễnh mỗi khi trở trời lại nhức buốt. Các bác sĩ từng nói trong đầu ông vẫn còn mảnh kim loại chưa lấy ra được. Thế nhưng khi kể lại, ông chỉ cười nhẹ: “Quen rồi, còn sống là may mắn lắm”. Nụ cười ấy khiến chúng tôi vừa xúc động, vừa khâm phục. Ông kể về những trận đánh ác liệt, về lần dùng trung liên bắn trả giữa làn đạn dày đặc, về những người đồng đội đã ngã xuống ngay bên cạnh mình. Có lần ông bị thương nặng, đất đá vùi lấp, tưởng chừng không qua khỏi. Nhưng bằng ý chí và niềm tin, ông đã sống sót, tiếp tục chiến đấu cho đến ngày phải ra Bắc điều trị. Với ông, những vết thương không phải nỗi đau để than thở, mà là dấu ấn của một thời tuổi trẻ sẵn sàng hiến dâng cho Tổ quốc. Bà Lượt cũng mang trong mình những mất mát lớn lao. Trong trận đánh năm 1968 ở cầu Bà Rén, mảnh bom xuyên từ đầu xuống khiến bà mất một bên mắt và liệt hoàn toàn cánh tay phải. Ngồi trước chúng tôi, bà dùng tay trái nâng nhẹ cánh tay phải không còn cử động được, giọng bình thản: “Giờ tay phải không làm được gì nữa… nhưng quen rồi, không sao đâu”. Sự điềm nhiên ấy khiến cả hội trường lặng đi. Qua câu chuyện của ông bà, chúng tôi hiểu rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Đó là sự đánh đổi bằng máu, bằng tuổi xuân, bằng cả những phần cơ thể không còn nguyên vẹn. Những vết sẹo trên người ông bà không chỉ là dấu tích chiến tranh, mà còn là minh chứng sống động cho tinh thần yêu nước, cho lòng dũng cảm và sự hy sinh cao cả của thế hệ đi trước. Rời buổi sinh hoạt, trong lòng mỗi đoàn viên chúng tôi dường như có thêm một ngọn lửa – ngọn lửa của trách nhiệm, của lòng biết ơn và của quyết tâm sống xứng đáng với những hy sinh ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn