Khác

Dấu ấn không phai nơi tuyến lửa biên giới Tây Nam

Bài viết tái hiện ký ức chiến tranh biên giới Tây Nam qua lời kể của cựu chiến binh Dương Viết Hùng, khắc họa sự khốc liệt của chiến trường và làm nổi bật tinh thần hy sinh, lòng yêu nước cùng giá trị thiêng liêng của hòa bình đối với thế hệ hôm nay.

Quảng Trị10/04/2026Nguyễn Bảo Anh (phường Đồng Hới)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhân vật mà tôi có dịp tìm hiểu và trực tiếp lắng nghe những câu chuyện về một thời hoa lửa là bác Dương Viết Hùng, hiện sinh sống tại tổ dân phố 4, phường Đồng Thuận, tỉnh Quảng Trị. Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, bác đã tình nguyện lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ bộ đội biên phòng, trực tiếp tham gia chiến đấu trong cuộc chiến bảo vệ biên giới Tây Nam chống lại quân Khmer Đỏ.

Ngày 17/6/1978, lực lượng Pol Pot huy động một trung đoàn được tăng cường, có pháo binh từ phía bên kia yểm trợ, liều lĩnh chia làm hai mũi tiến công vào lãnh thổ Việt Nam tại khu vực đồi Đá Bia (xã Lương Phi) và Núi Tượng (xã Ba Chúc), thuộc huyện Bảy Núi. Trước âm mưu nguy hiểm của địch, các đơn vị thuộc Đoàn Đặc công 113 đã chủ động xây dựng phương án tác chiến, đồng thời phối hợp chặt chẽ với lực lượng tại chỗ như Công an vũ trang (Bộ đội Biên phòng) và dân quân du kích địa phương, tổ chức phòng thủ trên một địa bàn rộng khoảng 1.500m, tận dụng địa hình hiểm trở của dãy núi Dài và các đồi đá tại Lương Phi.

Đúng 22 giờ 30 phút, địch bắt đầu cho lực lượng thăm dò, nhưng ta vẫn giữ vững yếu tố bí mật. Chủ quan trước tình hình, chúng tiếp tục đưa thêm quân tiến sâu với ý đồ chiếm lĩnh vị trí thuận lợi để mở rộng tấn công vào nội địa. Tuy nhiên, khi phần lớn quân địch đã lọt vào trận địa phục kích, lực lượng chặn đầu của ta do một đại đội thuộc Tiểu đoàn 198 đảm nhiệm bất ngờ nổ súng, tạo thế áp đảo. Ngay sau đó, hai đại đội thuộc Tiểu đoàn 9 nhanh chóng cơ động, khóa chặt tuyến biên giới tại kênh Vĩnh Tế, trong khi một đại đội của Tiểu đoàn 27 tổ chức đánh thọc sườn khiến đội hình địch rối loạn hoàn toàn.

Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt và kéo dài đến 4 giờ 30 phút sáng hôm sau. Dù bị tổn thất nặng nề, lực lượng địch phía sau vẫn liều lĩnh chi viện nhằm cứu vãn tình thế. Trước tình hình đó, hỏa lực cối 82mm và 60mm của Đoàn 113 liên tục dội xuống đội hình đối phương. Đặc biệt, hai khẩu pháo 105mm của Quân khu 9 tăng cường đã phát huy sức mạnh, giáng những đòn quyết định khiến quân địch không còn khả năng chống cự. Nhiều tên bị tiêu diệt tại chỗ, số còn lại hoảng loạn tìm đường tháo chạy về bên kia biên giới.

Tuy nhiên, trong lúc tranh nhau phương tiện vượt qua kênh Vĩnh Tế, chúng tiếp tục bị bộ đội ta truy kích bằng những loạt đạn chính xác. Không ít tên đã bỏ mạng giữa dòng nước, trở thành mồi cho thủy tề trên con kênh lịch sử. Kết thúc trận đánh, hơn 400 tên địch bị tiêu diệt, trong đó có khoảng 50 tên chết tại chỗ, nhiều tên khác bị thương, và ta thu giữ trên 100 khẩu súng các loại.

Sau khi lắng nghe câu chuyện của bác Hùng, tôi càng thấm thía sự khốc liệt của chiến tranh cũng như ý nghĩa chính nghĩa, nhân văn của cuộc chiến chống Khmer Đỏ. Đây không chỉ là cuộc chiến bảo vệ vững chắc biên giới Tây Nam của Tổ quốc, mà còn góp phần giải phóng nhân dân Campuchia khỏi nạn diệt chủng tàn bạo của chế độ Pol Pot. Qua đó, tình đoàn kết, hữu nghị giữa Việt Nam và Campuchia càng được củng cố, để lại dấu ấn sâu sắc về sự hy sinh và nghĩa tình quốc tế cao cả.

Câu chuyện của bác Hùng đã giúp tôi hiểu rõ hơn về lòng yêu nước và sự hy sinh vô điều kiện của thế hệ cha anh. Đó là bài học sâu sắc về tình yêu quê hương, về tinh thần sẵn sàng dâng hiến vì độc lập dân tộc. Đồng thời, tôi nhận ra rằng sức mạnh của sự đoàn kết chính là yếu tố then chốt làm nên thắng lợi trong mọi hoàn cảnh.

Không chỉ vậy, những trải nghiệm của bác còn là minh chứng cho nghị lực phi thường. Dù thiếu thốn lương thực, đối mặt với bệnh tật và bom đạn, các chiến sĩ vẫn giữ vững niềm tin và ý chí chiến đấu. Điều đó giúp thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng, không có khó khăn nào là không thể vượt qua nếu có quyết tâm.

Hơn hết, khi được sống trong hòa bình, chúng ta càng phải biết trân trọng những giá trị hiện tại. Những mất mát mà các thế hệ đi trước đã trải qua chính là cái giá rất đắt để đổi lấy cuộc sống bình yên hôm nay. Từ đó, mỗi người cần sống có trách nhiệm hơn, nỗ lực học tập và rèn luyện để góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh.

Tôi chia sẻ câu chuyện này với mong muốn thế hệ trẻ sẽ hiểu rằng hòa bình không phải là điều hiển nhiên, mà được đánh đổi bằng xương máu của biết bao người lính. Vì vậy, chúng ta cần trân trọng, gìn giữ và tiếp nối những giá trị cao đẹp ấy bằng chính hành động và trách nhiệm của mình trong hiện tại và tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn