Bài viết

“Dấu ấn một đời binh nghiệp, trọn nghĩa tình người lính”

Vĩnh Long08/04/2026Lê Duy Khánh (Đoàn xã Tân Hào)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm 1964–1965, giữa khói lửa chiến tranh ác liệt của chiến trường Nam Bộ, tôi có cơ duyên được cùng chiến đấu với anh Bảy Dũng – tên gọi thân mật của Lê Văn Dũng. Khi ấy, chúng tôi đều là những chiến sĩ trẻ, mang trong tim lý tưởng giải phóng quê hương. Anh quê ở Bến Tre, tôi ở Hậu Giang, cùng thuộc Sư đoàn 9 – một trong những đơn vị chủ lực của Quân giải phóng miền Nam.

Đơn vị chúng tôi đóng quân tại chiến khu Đ – vùng căn cứ cách mạng giữa rừng già Đồng Nai. Nơi ấy, bom đạn của kẻ thù ngày đêm trút xuống không ngơi nghỉ, nhưng cũng chính nơi ấy đã tôi luyện nên những con người kiên cường, bất khuất. Trong những ngày tháng gian khổ ấy, anh Bảy Dũng sớm nổi bật bởi sự mưu trí, gan dạ và tinh thần xông pha. Anh cùng đồng đội tham gia nhiều trận đánh lớn ở Đất Cuốc, Lộc Ninh, Bàu Bàng, lập nên những chiến công đáng tự hào, được trao tặng danh hiệu “Dũng sĩ diệt xe cơ giới” và Huy hiệu “Chiến sĩ Ấp Bắc”.

Thời gian trôi qua, anh dần trưởng thành qua nhiều cương vị chỉ huy. Dù ở vị trí nào, anh vẫn giữ phong thái gần gũi, chân thành. Trong những buổi họp hay sinh hoạt, anh luôn nói thẳng, nói thật, không vòng vo. Anh nghĩ gì nói nấy, và đã nói là làm, đã nhận trách nhiệm là làm đến cùng. Chính sự thẳng thắn và bản lĩnh ấy khiến đồng chí, đồng đội luôn tin tưởng, nể trọng.

Chúng tôi cùng Sư đoàn 9 đi trọn cuộc kháng chiến chống Mỹ, cho đến ngày toàn thắng 30/4/1975. Trong Chiến dịch Hồ Chí Minh, trên cương vị Chính ủy Trung đoàn 1, anh Bảy đã cùng tập thể chỉ huy đơn vị lập nhiều chiến công quan trọng, góp phần vào thắng lợi vĩ đại của dân tộc.

Sau ngày đất nước thống nhất, mỗi người một nhiệm vụ, chúng tôi ít có dịp gặp nhau. Anh tiếp tục cùng đơn vị làm nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia. Ở môi trường mới, anh vẫn giữ nguyên phong cách của một người chỉ huy vừa quyết đoán, vừa giàu lòng nhân ái, luôn quan tâm đến đời sống bộ đội và tôn trọng nhân dân nước bạn.

Đến năm 1995, chúng tôi lại có dịp công tác gần nhau khi anh giữ chức Tư lệnh Quân khu 7. Trong những năm tháng ấy, tôi càng hiểu rõ hơn về tầm vóc và nhân cách của anh. Anh đặc biệt chú trọng chăm lo đời sống bộ đội, từ bữa ăn, chỗ ở đến điều kiện huấn luyện. Nhưng song song đó là sự nghiêm túc, nguyên tắc trong công việc. Anh không chấp nhận hình thức, không thích phô trương, mà luôn suy nghĩ thấu đáo, đặt lợi ích chung lên trên hết.

Trong lãnh đạo, anh luôn lắng nghe, tôn trọng ý kiến tập thể. Có những lúc chúng tôi tranh luận rất thẳng thắn, thậm chí gay gắt để tìm ra phương án tối ưu. Nhưng điều đáng quý là anh luôn chọn giải pháp vì hiệu quả chung, không vì cái tôi cá nhân. Chính điều đó tạo nên một người chỉ huy vừa bản lĩnh, vừa nhân văn.

Dấu ấn của anh không chỉ ở chiến trường mà còn trong xây dựng thế trận quốc phòng vững chắc thời bình. Những công trình như tuyến đường vành đai biên giới Việt Nam – Campuchia không chỉ phục vụ quốc phòng mà còn góp phần phát triển kinh tế, ổn định đời sống nhân dân.

Sau này, khi đảm nhiệm nhiều trọng trách lớn của Đảng và Quân đội, từ Phó Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị đến Tổng Tham mưu trưởng, rồi Đại tướng, anh vẫn giữ nguyên sự giản dị, chân tình. Mỗi lần tôi ra Hà Nội công tác, anh luôn kéo tôi về ăn cơm cùng, nói vui mà chân tình: “Không ăn với nhau là tôi giận đó!”. Tình đồng đội của chúng tôi không nằm ở chức vụ, mà ở những năm tháng cùng nhau sống chết nơi chiến trường.

Khi cả hai đã nghỉ hưu, những câu chuyện giữa chúng tôi vẫn không dứt. Chúng tôi nói về chiến tranh, về hòa bình, về trách nhiệm bảo vệ Tổ quốc trong thời đại mới. Anh luôn trăn trở về những thách thức mới, về việc xây dựng quân đội vững mạnh từ sớm, từ xa.

Những ngày cuối đời, chúng tôi lại gặp nhau trong bệnh viện. Không còn những cuộc tranh luận sôi nổi, chỉ còn những cái nắm tay lặng lẽ mà thấu hiểu. Khi hay tin anh được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, tôi vô cùng xúc động – đó là sự ghi nhận xứng đáng cho một cuộc đời cống hiến không ngừng nghỉ. Nhưng rồi, tôi chưa kịp vào thăm thì anh đã đi xa.

Trong tôi, anh Bảy Dũng vẫn luôn hiện hữu với nụ cười hiền hậu, phong thái gần gũi và một trái tim đầy nghĩa tình. Cuộc đời anh là biểu tượng đẹp của người lính cách mạng – dũng cảm trong chiến đấu, tận tụy trong công việc, chân thành trong cuộc sống. Những gì anh để lại không chỉ là chiến công, mà còn là bài học về nhân cách, về cách làm người.

Anh đã đi xa, nhưng hình ảnh ấy sẽ còn mãi trong lòng đồng chí, đồng đội và nhân dân – như một ngọn lửa âm thầm nhưng bền bỉ, soi sáng cho các thế hệ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn