Bài viết

DẤU ẤN MỘT ĐỜI NGƯỜI (2)

Bắc Ninh01/07/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, quê hương thôn Bến Phà, xã Nghĩa Hưng, huyện Lạng Giang, tỉnh Bắc Giang đã tiễn biết bao người con lên đường bảo vệ Tổ quốc. Trong số đó có liệt sĩ Nguyễn Văn Đương – người chiến sĩ đã dành trọn tuổi xuân cho đất nước và để lại trong lòng gia đình, quê hương một niềm tiếc thương sâu sắc.

Ông Nguyễn Văn Đương sinh năm 1942 trong một gia đình nông dân giàu truyền thống yêu nước. Lớn lên trên mảnh đất quê hương còn nhiều khó khăn, ông sớm biết lao động, sống chân thành và luôn có ý thức trách nhiệm với gia đình và đất nước.

Ông kết hôn với bà Phan Thị Chức – người phụ nữ giàu nghị lực, đảm đang và giàu lòng yêu nước. Cuộc sống vợ chồng tuy giản dị nhưng tràn đầy tình yêu thương và niềm tin vào tương lai.

Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, ông Nguyễn Văn Đươnglên đường nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Chỉ vài tháng sau ngày ông ra trận, bà Phan Thị Chức biết mình đang mang thai đứa con đầu lòng.

Năm 1967, bà sinh một người con trai. Đó là niềm vui, là niềm hy vọng của cả gia đình. Tuy ở nơi chiến trường xa xôi, người cha vẫn luôn hướng về quê nhà, mong ngày được gặp mặt con.

Không chỉ là hậu phương vững chắc, bà Phan Thị Chức còn tích cực tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Trong những năm tháng chiến tranh gian khổ, bà vừa làm nhiệm vụ của thanh niên xung phong, vừa chăm lo gia đình và nuôi con nhỏ. Người phụ nữ ấy đã âm thầm cống hiến sức trẻ cho đất nước, đồng thời gánh vác trách nhiệm của người vợ, người mẹ nơi hậu phương.

Những năm tháng chiến tranh đầy bom đạn đã khiến gia đình phải chịu nhiều mất mát. Năm 1973, khi đang làm nhiệm vụ, ông Nguyễn Văn Đương đã anh dũng hy sinh khi mới 31 tuổi. Tin dữ từ chiến trường khiến người thân và bà con quê hương vô cùng đau xót.

Người vợ trẻ năm nào đã phải nén nỗi đau riêng để tiếp tục sống, lao động và nuôi dạy con khôn lớn. Bà Phan Thị Chức vừa là mẹ, vừa là cha của người con trai sinh năm 1967. Những khó khăn, thiếu thốn của thời hậu chiến không làm bà gục ngã mà càng làm sáng lên phẩm chất kiên cường của người phụ nữ Việt Nam.

Người con lớn lên trong những câu chuyện về người cha liệt sĩ và tấm gương hy sinh, cống hiến của mẹ. Dù chưa một lần được sống trọn vẹn bên cha, nhưng tình yêu và niềm tự hào về người cha đã trở thành động lực để con cháu tiếp tục gìn giữ truyền thống gia đình.

Hôm nay, quê hương Nghĩa Hưng ngày càng đổi mới, nhưng ký ức về liệt sĩ Nguyễn Văn Đương và những cống hiến thầm lặng của bà Phan Thị Chức vẫn luôn được các thế hệ con cháu trân trọng. Họ là hình ảnh tiêu biểu của một thế hệ đã hy sinh tuổi trẻ, hạnh phúc riêng vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Ngọn lửa yêu nước mà ông Nguyễn Văn Đương và bà Phan Thị Chức đã thắp lên vẫn tiếp tục được truyền lại cho con cháu hôm nay. Đó là lòng biết ơn, niềm tự hào và trách nhiệm sống xứng đáng với những hy sinh cao cả của thế hệ cha anh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
DẤU ẤN MỘT ĐỜI NGƯỜI (2) | Câu chuyện thời hoa lửa