Cựu chiến binh

DẤU ẤN MỘT ĐỜI NGƯỜI LÍNH

Nghệ An18/07/2026Tập thể Ban Thường vụ (Xã Đông Thành)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tác giả: Tập thể Ban Thường vị Đoàn xã Đông Thành

THÔNG TIN NHÂN VẬT

Họ và tên: Đặng Ngọc Trường - sinh năm 1959

Thương binh: 81%
Tham gia chiến trường: Miền Nam
Thời gian nhập ngũ: Trước năm 1975

DẤU ẤN MỘT ĐỜI NGƯỜI LÍNH

Người thương binh mang trong mình 81% thương tật nhưng trọn vẹn tình yêu Tổ quốc

Có những vết thương theo con người suốt cả cuộc đời. Có những ký ức dù thời gian đã phủ màu lên mái tóc vẫn không thể xóa nhòa. Đối với bác Đặng Ngọc Trường, mỗi vết sẹo trên cơ thể là một phần ký ức của tuổi trẻ đã gửi lại nơi chiến trường miền Nam – nơi biết bao người lính đã đi qua "một thời hoa lửa" bằng tất cả lòng yêu nước và sự hy sinh.

Hôm nay, nhìn người thương binh mang trên mình tỷ lệ thương tật 81%, ít ai hình dung được rằng phía sau dáng người bình dị ấy là cả một thời tuổi trẻ đầy khói lửa. Những năm tháng ấy đã lấy đi một phần sức khỏe của bác, nhưng không bao giờ lấy đi được ý chí, niềm tin và tình yêu dành cho Tổ quốc.

Tuổi hai mươi gửi lại chiến trường

Những năm trước mùa xuân năm 1975, khi đất nước vẫn còn chìm trong khói lửa chiến tranh, người thanh niên Đặng Ngọc Trường đã gác lại những ước mơ đời thường để lên đường nhập ngũ.

Ngày chia tay quê hương, phía sau bác là cha mẹ, người thân và mái nhà thân thuộc. Phía trước là con đường hành quân dài vào chiến trường miền Nam – nơi bom đạn luôn rình rập, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.

Người lính trẻ năm ấy cũng như hàng triệu thanh niên Việt Nam thời chiến, không ai lên đường để tìm kiếm vinh quang. Họ ra đi với một niềm tin giản dị: đất nước phải được thống nhất, nhân dân phải được sống trong hòa bình.

Những năm tháng giữa khói lửa

Chiến trường miền Nam là nơi thử thách ý chí và lòng quả cảm của người lính. Những cánh rừng bạt ngàn, những con đường hành quân xuyên đêm, những trận mưa rừng xối xả và cả những ngày thiếu thốn lương thực, thuốc men đã trở thành cuộc sống thường nhật.

Bom đạn có thể cày xới núi rừng, nhưng không thể khuất phục ý chí của những người chiến sĩ.

Trong những năm tháng ấy, tình đồng chí, đồng đội trở thành chỗ dựa lớn nhất. Một bi đông nước chia đôi, một nắm cơm sẻ nửa hay một bàn tay kéo đồng đội vượt qua hiểm nguy đều mang giá trị lớn lao hơn bất cứ điều gì.

Có những người cùng lên đường nhưng không bao giờ trở về. Có những người trở về khi một phần cơ thể đã nằm lại chiến trường.

Bác Đặng Ngọc Trường là một trong số những người may mắn được trở về, nhưng cuộc chiến đã để lại trên cơ thể bác tỷ lệ thương tật 81%. Đó là cái giá rất lớn mà bác đã phải đánh đổi cho độc lập, tự do của dân tộc.

Vết thương không làm khuất phục người lính

Sau ngày đất nước thống nhất, người lính năm xưa trở về quê hương với những thương tích không thể lành hẳn.

Cuộc sống của một thương binh nặng chưa bao giờ là dễ dàng. Những cơn đau tái phát mỗi khi trái gió trở trời, những hạn chế trong sinh hoạt hằng ngày là điều bác phải chấp nhận như một phần cuộc sống.

Thế nhưng, chưa bao giờ bác xem những vết thương ấy là điều khiến mình gục ngã.

Ngược lại, bác luôn coi đó là minh chứng cho một thời tuổi trẻ đã sống xứng đáng với Tổ quốc.

Bằng nghị lực của người lính, bác tiếp tục lao động trong khả năng của mình, chăm lo cho gia đình, tham gia các hoạt động của địa phương và tích cực động viên những người cùng cảnh ngộ.

Ở bác, người ta không thấy sự bi quan mà chỉ thấy sự điềm tĩnh, lạc quan và lòng biết ơn vì mình còn được sống để chứng kiến đất nước đổi thay từng ngày.

Người kể chuyện bằng những vết sẹo

Mỗi dịp gặp gỡ thế hệ trẻ, bác Đặng Ngọc Trường không kể nhiều về những chiến công của mình.

Bác thường nói về những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, về những người lính tuổi mười tám, đôi mươi đã gửi trọn tuổi xuân cho đất nước.

Đối với bác, hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu xương của biết bao thế hệ.

Những vết sẹo trên cơ thể bác không chỉ là dấu tích của chiến tranh, mà còn là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng cuộc sống hòa bình, biết yêu quê hương và sống có trách nhiệm với đất nước.

Một thời hoa lửa – Một đời tự hào

Thời gian có thể làm mái tóc người lính bạc màu, nhưng không thể làm phai nhạt ký ức về những năm tháng chiến đấu.

Đối với bác Đặng Ngọc Trường, "thời hoa lửa" là tuổi trẻ được sống vì Tổ quốc, là những ngày hành quân giữa khói bom, là tình đồng đội thiêng liêng và là niềm tin son sắt vào ngày đất nước thống nhất.

Mang trên mình 81% thương tật, bác đã để lại một phần máu thịt nơi chiến trường, nhưng điều còn lại vẫn luôn nguyên vẹn: đó là phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ, là lòng yêu nước và niềm tự hào của người lính Việt Nam.

Hôm nay, đất nước hòa bình, những cánh rừng năm xưa đã xanh trở lại, những vùng đất từng chìm trong bom đạn đã hồi sinh mạnh mẽ. Mỗi bước phát triển của quê hương đều có phần đóng góp thầm lặng của những người thương binh như bác Đặng Ngọc Trường.

Câu chuyện của bác không chỉ là câu chuyện của một cá nhân, mà còn là hình ảnh tiêu biểu của cả một thế hệ đã sống trọn vẹn cho lý tưởng độc lập, tự do.

Ngọn lửa của lòng yêu nước mà thế hệ ấy thắp lên vẫn đang được truyền lại cho hôm nay và mai sau.

Đó chính là "thời hoa lửa" – một thời đã lùi xa nhưng sẽ mãi sáng trong ký ức dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn