Người có công giúp đỡ cách mạng

Dấu ấn một thời

Dấu ấn một thời

Lào Cai09/12/2025Trần Thị Thơi (Đoàn xã Gia Hội)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

DẤU ẤN MỘT THỜI

Nhân vật: Thương binh Bùi Văn Khang: Sinh năm 1952– Xã Gia Hội, tỉnh Lào Cai

Trên mảnh đất biên cương Lào Cai, nơi mây trắng quấn quanh sườn núi và suối ngàn chảy mãi không thôi, có một người đàn ông tóc bạc nhưng ánh nhìn vẫn sắc như lưỡi dao rừng. Ông là Bùi Văn Khang, sinh năm 1952, thương binh thời chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc.

1. Tuổi trẻ giữa núi rừng Gia Hội

Lớn lên ở xã Gia Hội – vùng quê còn nghèo nhưng giàu nghĩa tình – Khang từ nhỏ đã quen với tiếng suối reo, với những ngày theo cha, mẹ lên nương. Năm 1979, khi cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới bùng nổ, tiếng súng giặc Trung Quốc đã vọng về từ những khe núi phía Bắc.

Tin giặc tràn sang, Khang – khi ấy mới 27 tuổi – đã xin gia nhập lực lượng địa phương tăng cường cho mặt trận. Trước lúc đi, mẹ nắm lấy tay anh, chỉ nói một câu:

“Giữ lấy đất mình con nhé.”

Câu nói ấy theo ông suốt cả cuộc đời.

2. Những ngày lửa đạn nơi phên dậu Tổ quốc

Khang cùng đơn vị đóng chốt trên các điểm cao của huyện Bát Xát, nơi địa hình hiểm trở, sương mù dày đặc và đạn pháo ngày đêm dội xuống. Quân giặc tràn sang đông như kiến, nhưng từng tấc rừng, từng mỏm núi vẫn được giữ bằng ý chí thép của những người lính trẻ.

Trong một trận chiến ác liệt đầu tháng 3/1979, đơn vị của Khang bị bao vây. Để giữ trận địa, anh cùng đồng đội phải bám đá, bám rừng, đánh giáp lá cà từng bước. Khi hỗ trợ đưa thương binh khỏi vòng vây, Khang bị một mảnh pháo găm vào vai và lưng. Máu đổ hòa lẫn đất đỏ biên cương, nhưng anh vẫn cắn răng chiến đấu đến khi viện quân đến kịp.

Vết thương ấy đã lấy đi một phần sức khỏe, nhưng không thể lấy đi tinh thần kiên trung của anh. Anh được đưa về tuyến sau, rồi trở thành thương binh của cuộc chiến bảo vệ Tổ quốc.

3. Trở lại Gia Hội – tiếp tục cống hiến

Khi chiến sự lắng xuống, ông Khang trở về quê nhà Gia Hội. Núi rừng vẫn vậy, nhưng trong lòng người lính trở về là cả một trời ký ức – tiếng pháo, tiếng hô xung phong, tiếng gọi đồng đội còn mãi. Dù thương tật hành hạ mỗi khi trái gió trở trời, ông vẫn tham gia công tác xã hội: hỗ trợ dân bản phát triển sản xuất, góp mặt trong lực lượng dân quân, giáo dục thế hệ trẻ hiểu về truyền thống biên cương.

4. Hoa lửa còn trong ký ức

Mỗi dịp tháng 2 hằng năm, khi cả nước tưởng nhớ cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới, ông lại thắp nén nhang cho đồng đội hy sinh. Ông bảo:

“Chúng tôi ngày ấy chỉ có một suy nghĩ: còn sống là còn chiến đấu, còn đất là còn Tổ quốc.”

Trong ánh mắt của ông luôn le lói ngọn lửa của một thời hoa lửa – thời mà tuổi trẻ anh đã gửi trọn cho biên cương Lào Cai.

KẾT

Câu chuyện về thương binh Bùi Văn Khang là biểu tượng của lòng yêu nước, của ý chí người lính biên giới Lào Cai trong những năm tháng đầy máu lửa. Ông vẫn sống lặng lẽ trên quê hương Gia Hội, nhưng cuộc đời ông là bản anh hùng ca đẹp đẽ, để thế hệ sau biết rằng:

Tổ quốc hôm nay được bình yên, bởi đã có những người như ông đứng lên khi đất nước cần.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn