Bài viết

Dấu ấn một thời hoa lửa

Vĩnh Long29/04/2026Lê Duy Khánh (Đoàn xã Tân Hào)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ giữa miền quê yên bình, cựu thanh niên xung phong Lê Thị Khải vẫn thường kể lại những ký ức hào hùng của một thời tuổi trẻ. Dẫu năm tháng đã đi qua, giọng bà vẫn đầy nhiệt huyết mỗi khi nhắc đến quãng đời xông pha nơi tuyến lửa, như thể ký ức ấy chưa bao giờ phai nhạt.

Năm 1965, khi vừa tròn 20 tuổi, bà Khải nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, gia nhập lực lượng thanh niên xung phong. Cùng với hàng vạn thanh niên cả nước, bà lên đường, mang theo lý tưởng và niềm tin son sắt, góp sức mình vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Được biên chế vào đơn vị N81, nhiệm vụ của bà và đồng đội là bảo đảm giao thông thông suốt trên tuyến từ Nam Định đến Thanh Hóa, đặc biệt là tuyến đường sắt huyết mạch nối liền Bắc – Nam. Giữa mưa bom bão đạn, họ miệt mài sửa chữa, đắp đường, rà phá bom mìn, dọn sạch vật cản để từng chuyến tàu có thể lăn bánh an toàn. Mỗi đoàn tàu đi qua không chỉ chở hàng hóa, mà còn mang theo niềm tin, hy vọng và ý chí kiên cường của cả dân tộc.

Một ký ức không thể nào quên trong cuộc đời bà là vào tháng 7 năm 1965, khi đang làm nhiệm vụ nhận dụng cụ cho đơn vị tại khu vực cầu Đò Lèn (Thanh Hóa). Một quả tên lửa bất ngờ dội xuống, mảnh vỡ găm vào đầu khiến bà bị thương nặng. Vết sẹo còn in trên mái đầu hôm nay chính là chứng tích sống động của một thời bom đạn khốc liệt – nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.

Tháng 12 năm 1969, khi hoàn thành nhiệm vụ, bà Khải rời đơn vị. Đêm trước giờ chia tay, bà đã sáng tác và cất lên bài chèo “Sáng mãi tên anh” như một lời tri ân gửi tới đồng đội. Những câu hát mộc mạc, chân thành mà sâu lắng đã chạm đến trái tim của tất cả mọi người. Đó không chỉ là khúc ca của riêng bà, mà còn là tiếng lòng chung của cả một thế hệ – những con người đã sống, chiến đấu và sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc.

Tiếng hát năm ấy đã hòa cùng nước mắt. Những giọt nước mắt của niềm tự hào xen lẫn nỗi tiếc thương cho những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Và cũng từ đó, “Sáng mãi tên anh” trở thành biểu tượng của tinh thần TNXP – của lòng biết ơn, của lý tưởng sống cao đẹp và khát vọng hòa bình.

Rời quân ngũ, năm 1970, bà công tác tại Viện Điều tra – Quy hoạch Rừng. Dù ở bất cứ môi trường nào, bà vẫn luôn là “cây văn nghệ” giàu cảm xúc, mang lời ca tiếng hát làm đẹp cho đời. Đến năm 1982, vì sức khỏe suy giảm, bà nghỉ hưu sớm, nhưng chưa bao giờ nghỉ ngơi trong tinh thần cống hiến.

Trở về địa phương, bà tiếp tục tham gia tích cực các hoạt động xã hội: từ Hội Cựu TNXP, Hội Người cao tuổi đến Ban Mặt trận Tổ quốc. Bà là người đi đầu trong phong trào “Uống nước nhớ nguồn”, thường xuyên tổ chức các hoạt động văn nghệ, thăm hỏi, giúp đỡ các gia đình chính sách, đặc biệt là những đồng đội cũ còn nhiều khó khăn.

Không chỉ góp sức bằng hành động, bà còn lan tỏa những giá trị tốt đẹp bằng chính câu chuyện cuộc đời mình. Từ tấm gương của bà, nhiều người trẻ trong xã đã được truyền cảm hứng, tích cực tham gia các hoạt động thiện nguyện, bảo vệ môi trường và phát triển kinh tế – xã hội tại địa phương.

Ở tuổi xế chiều, bà Lê Thị Khải vẫn giữ nụ cười lạc quan, ánh mắt ấm áp và một trái tim luôn hướng về cộng đồng. Với bà, những năm tháng chiến tranh không chỉ là ký ức, mà là hành trang quý giá để sống có ích hơn mỗi ngày.

Cuộc đời bà là minh chứng sống động cho phẩm chất cao đẹp của người phụ nữ Việt Nam: kiên cường trong gian khó, thủy chung trong nghĩa tình và bền bỉ trong cống hiến. Ngọn lửa năm xưa vẫn âm ỉ cháy, tiếp tục soi sáng và truyền cảm hứng cho các thế hệ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn