DẤU ẤN MỘT THỜI HOA LỬA: NGƯỜI LÍNH LÊ NGỌC ĐẰNG VÀ LỜI HỨA “CHIẾN THẮNG, CON SẼ VỀ”
Trong những ngày tháng Tư lịch sử, khi cả nước hướng về kỷ niệm ngày thống nhất đất nước, tôi đã đọc được một bài viết kể về ký ức chiến tranh của những người lính năm xưa. Những dòng hồi ức ấy không chỉ tái hiện một thời bom đạn ác liệt mà còn giúp tôi hiểu rõ hơn về giá trị của hòa bình hôm nay. Trong đó, câu chuyện về cựu chiến binh Lê Ngọc Đằng để lại trong tôi nhiều ấn tượng sâu sắc nhất.
Ở tuổi 75, ông Lê Ngọc Đằng có thể đã quên đi nhiều điều trong cuộc sống, nhưng riêng ký ức về ngày 30/4/1975 vẫn còn nguyên vẹn. Ông nhớ rõ từng mệnh lệnh, từng thời khắc quân giải phóng tiến vào Sài Gòn, thậm chí cả tên những đồng đội đã ngã xuống. Khi bài hát “Nối vòng tay lớn” vang lên trên sóng phát thanh Sài Gòn, ông cùng đồng đội vỡ òa trong niềm vui chiến thắng, reo vang: “Thắng rồi, thắng rồi các đồng chí ơi!”. Đó là khoảnh khắc mà theo lời ông, dù đã chiến đấu liên tục nhiều ngày trong điều kiện gian khổ, không ai còn cảm thấy mệt hay đói, tất cả chỉ còn lại niềm vui không gì có thể diễn tả bằng lời.
Không chỉ trực tiếp chiến đấu, ông Đằng còn góp phần lưu giữ những khoảnh khắc lịch sử quý giá. Trên đường hành quân vào Nam, khi đi qua Nha Trang, ông đã được một người dân tặng cho một chiếc máy ảnh chụp lấy ngay. Chính chiếc máy ảnh ấy đã giúp ông kịp thời ghi lại hình ảnh hai chiến sĩ trong trung đoàn tiến vào cắm cờ giải phóng trên cổng Bộ Tổng tham mưu Sài Gòn. Bức ảnh hiện nay vẫn được lưu giữ tại phòng truyền thống của đơn vị và Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam, trở thành một tư liệu có giá trị đặc biệt.
Sau chiến thắng, Trung đoàn của ông được phong tặng danh hiệu “Đơn vị Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân”, còn bản thân ông cùng đồng đội được nhận “Huân chương Chiến công” hạng Ba. Ông tiếp tục được giao nhiệm vụ “ghi sử”, quay trở lại chiến trường xưa để bổ sung những chi tiết cho cuộc hành quân thần tốc trong mùa Xuân năm 1975. Những bản chép tay, cây bút ông từng sử dụng vẫn được giữ gìn cẩn thận như những báu vật. Phải đến cuối năm 1975, sau gần mười năm xa nhà, ông mới có dịp trở về thăm gia đình, thực hiện đúng lời hứa giản dị nhưng đầy ý nghĩa: “Chiến thắng con sẽ về”.
Bên cạnh câu chuyện của ông Đằng, bài viết cũng nhắc đến niềm vui vỡ òa của những người lính và người dân khi nghe tin chiến thắng. Từ những người từng trực tiếp chiến đấu đến những người ở hậu phương, tất cả đều chung một cảm xúc hạnh phúc, tự hào. Tuy nhiên, chính câu chuyện của ông Đằng vẫn là điều khiến tôi nhớ nhất, bởi nó thể hiện rõ nét cả sự khốc liệt của chiến tranh lẫn niềm vui trọn vẹn trong ngày đất nước thống nhất.
Qua những ký ức ấy, tôi nhận ra rằng chiến thắng năm 1975 không chỉ là một sự kiện lịch sử, mà còn là kết quả của biết bao hy sinh, mất mát. Những người lính đã phải trải qua gian khổ, đối mặt với ranh giới sống – chết để giành lại độc lập cho dân tộc. Vì vậy, hòa bình hôm nay là điều vô cùng quý giá, không phải tự nhiên mà có.Khi khép lại câu chuyện, hình ảnh người lính năm xưa với lời hứa “Chiến thắng con sẽ về” vẫn còn đọng lại trong tôi. Đó không chỉ là lời hứa của riêng một con người mà còn là biểu tượng cho niềm tin và ý chí của cả một thế hệ. Là người trẻ hôm nay, tôi hiểu rằng mình cần trân trọng cuộc sống hiện tại, không ngừng học tập và rèn luyện để xứng đáng với những hy sinh mà thế hệ đi trước đã dành cho đất nước.



