Dấu ấn người Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị
Sau chiến thắng Điện Biên Phủ và Hiệp định Genève năm 1954, quân đội ta bước vào một giai đoạn mới: xây dựng lực lượng chính quy, hiện đại, chuẩn bị cho nhiệm vụ lâu dài của cách mạng. Trong bối cảnh ấy, đồng chí Song Hào được Đảng và quân đội tin tưởng giao nhiều trọng trách quan trọng, và đến năm 1961, ông chính thức đảm nhiệm cương vị Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Quân đội nhân dân Việt Nam.
Ngày nhận nhiệm vụ, nhiều cán bộ trẻ trong cơ quan Tổng cục Chính trị còn bỡ ngỡ trước phong cách làm việc của ông. Song Hào không phải người thích hình thức hay những cuộc họp kéo dài vô bổ. Việc đầu tiên ông làm là đi xuống các đơn vị. Từ miền núi phía Bắc đến các đơn vị ven biển, ở đâu có bộ đội, ở đó có dấu chân của ông.
Trong một lần xuống thăm một đơn vị pháo binh, ông thấy chiến sĩ vừa huấn luyện ngoài thao trường trở về, người nào người nấy mồ hôi nhễ nhại. Ông không vào phòng nghỉ ngay mà đi thẳng xuống nhà ăn, kiểm tra bữa cơm của chiến sĩ. Thấy khẩu phần còn thiếu rau xanh, ông lập tức yêu cầu cơ quan hậu cần chấn chỉnh. Ông nói với cán bộ đơn vị: “Giáo dục chính trị tốt là quan trọng, nhưng chăm lo đời sống chiến sĩ cũng là công tác chính trị.”
Điều làm nhiều người nể phục ở Song Hào là khả năng truyền cảm hứng. Mỗi buổi nói chuyện của ông đều rất gần gũi. Ông kể chuyện từ những năm hoạt động bí mật, những trận đánh gian khổ, những đồng đội đã ngã xuống để nhắc nhở lớp trẻ về trách nhiệm giữ gìn truyền thống quân đội.
Trong những năm cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, ông luôn nhấn mạnh rằng người lính không chỉ cần súng tốt mà trước hết phải có bản lĩnh chính trị vững vàng. Chính vì vậy, công tác giáo dục tư tưởng trong toàn quân được nâng lên rõ rệt.
Dưới sự lãnh đạo của Song Hào, Tổng cục Chính trị đã góp phần quan trọng vào việc xây dựng quân đội vững mạnh về chính trị, đoàn kết nội bộ, giữ vững phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ”.
Nhìn lại chặng đường ấy, nhiều thế hệ cán bộ đều thừa nhận rằng Song Hào không chỉ là một nhà chính trị quân sự sắc sảo mà còn là người thầy lớn của công tác chính trị trong quân đội.



