DẤU ẤN NGƯỜI LÍNH TRÊN MẶT TRẬN VỊ XUYÊN – HOÀNG VĂN TẤM
Ông Hoàng Văn Tấm, sinh năm 1966, quê xã Khuôn Lùng, tỉnh Tuyên Quang. Tháng 8/1985, ông lên đường nhập ngũ, tham gia chiến đấu tại Vị Xuyên. Sau gần 3 năm trong quân ngũ, ông xuất ngũ tháng 7/1988 với quân hàm Thượng sĩ. Những năm tháng chiến đấu đã để lại thương tích, và ông được xác nhận là thương binh.

Tháng 8/1985, khi mới bước vào tuổi đôi mươi, người thanh niên Hoàng Văn Tấm, quê xã Khuôn Lùng, lên đường nhập ngũ.
Sinh năm 1966, ông rời quê nhà trong những năm đất nước vẫn phải đối mặt với nhiều khó khăn ở tuyến biên giới phía Bắc. Sau khi nhập ngũ và trải qua quá trình huấn luyện, ông được phân công thực hiện nhiệm vụ tại Vị Xuyên.
Vị Xuyên những năm ấy là một địa danh đặc biệt đối với nhiều thế hệ người lính. Địa hình núi đá hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt, điều kiện chiến đấu và sinh hoạt thiếu thốn. Những người lính có mặt ở đây phải luôn trong tư thế sẵn sàng thực hiện nhiệm vụ.
Ông Hoàng Văn Tấm đã có những năm tháng tuổi trẻ gắn với nơi ấy.
Ở chiến trường, người lính không chỉ đối mặt với hiểm nguy mà còn có những ngày tháng sống cùng đồng đội, cùng chia sẻ từng phần lương thực, từng khoảng thời gian nghỉ ngơi và động viên nhau vượt qua những lúc khó khăn.
Từ một người lính trẻ mới nhập ngũ, ông từng bước trưởng thành trong môi trường quân đội. Đến khi xuất ngũ, ông mang quân hàm Thượng sĩ.
Nhưng những năm tháng ấy cũng để lại dấu tích trên chính cơ thể ông.
Trong quá trình thực hiện nhiệm vụ, ông Hoàng Văn Tấm bị thương và sau này được xác nhận là thương binh. Vết thương trở thành một phần ký ức không thể tách rời của người lính từng có mặt tại Vị Xuyên.
Tháng 7/1988, sau gần ba năm trong quân ngũ, ông xuất ngũ trở về quê hương Khuôn Lùng.
Ngày trở về là ngày người lính khép lại một chặng đường quân ngũ, nhưng những gì đã trải qua ở Vị Xuyên chắc chắn vẫn còn ở lại. Những người đồng đội, những tháng ngày trên tuyến biên giới và những ký ức về một thời tuổi trẻ đã trở thành một phần của cuộc đời ông.
Nhìn lại hành trình của ông Hoàng Văn Tấm, những mốc thời gian rất rõ ràng:
8/1985 nhập ngũ – Vị Xuyên – Thượng sĩ – thương binh – 7/1988 xuất ngũ.
Đằng sau những mốc thời gian ấy là gần ba năm tuổi trẻ được dành cho quân đội và nhiệm vụ bảo vệ biên giới.
Có những người lính trở về với một cơ thể lành lặn. Có những người mang theo thương tích suốt phần đời còn lại. Nhưng điểm chung của họ là đã từng có mặt ở nơi Tổ quốc cần, trong những năm tháng không hề bình yên.
Ông Hoàng Văn Tấm là một trong những người con Khuôn Lùng như thế.
Câu chuyện của ông hôm nay được ghi lại không phải để nhắc lại những điều quá lớn lao, mà để lưu giữ một dấu mốc trong cuộc đời một người lính: một người thanh niên Khuôn Lùng đã lên đường năm 1985, chiến đấu tại Vị Xuyên, trưởng thành trong quân ngũ, mang quân hàm Thượng sĩ và trở về quê hương với thương tích của chiến tranh.
Đó là một phần ký ức cần được trân trọng và gìn giữ cho các thế hệ sau.



