DẤU ẤN THANH XUÂN NƠI VÙNG ĐẤT LỬA
Đối với cựu chiến binh Cao Xuân Nghĩa (sinh năm 1954), những năm tháng trực tiếp chiến đấu tại Mặt trận Quảng Trị (1972–1974) là quãng thời gian thanh xuân đầy tự hào nhưng cũng vô cùng khốc liệt. Mười tám tuổi, gác lại những ước mơ cá nhân còn dở dang, bác dấn thân vào vùng đất khốc liệt bậc nhất trong lịch sử giải phóng dân tộc – nơi từng tấc đất, từng dòng sông đều thấm đượm mồ hôi, nước mắt và máu của các anh hùng liệt sĩ.
Trong những đợt giao tranh quyết liệt năm 1972, bác Cao Xuân Nghĩa cùng đơn vị đã kiên cường, mưu trí đáp trả các đợt phản công cuồng nhiệt của đối phương, vững vàng bảo vệ từng mảng tường Thành cổ và từng tấc đất quê hương trước sức tàn phá hủy diệt của bom đạn. Sự hy sinh anh dũng của những người đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh đã rèn đúc nên một người lính Cao Xuân Nghĩa dũng cảm, bản lĩnh và tràn đầy lòng tha thiết với hòa bình. Dù phải đối mặt với muôn vàn gian khổ, những đêm thức trắng gác rừng và sự thiếu thốn nhu yếu phẩm kéo dài cho đến tận năm 1974, ngọn lửa cống hiến vì độc lập tự do trong lòng người lính trẻ chưa bao giờ dập tắt.
Khi chiến tranh lùi xa, bác Nghĩa trở về đời thường với những vết thương thời chiến và ký ức vô giá về một thời hoa lửa hào hùng. Hôm nay, ở độ tuổi thất thập, cựu chiến binh Cao Xuân Nghĩa vẫn luôn giữ lối sống mẫu mực, khiêm nhường, là nhân chứng sống ghi dấu một thời kỳ lịch sử vẻ vang, luôn nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về giá trị thiêng liêng của hòa bình và độc lập.



