Bài viết

Dấu ấn thời hoa lửa trên quê hương Hoằng Hóa

Thanh Hóa16/09/2026Lê Thị Lan (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nội dung bài viết: Khi chúng tôi, những thế hệ đoàn viên thanh niên của xã Hoằng Hóa, tỉnh Thanh Hóa, bước vào ngôi nhà nhỏ nằm yên bình tại thôn Đằng Trung để tìm gặp bác Hoàng Đình Chúc sinh năm 1950, một cựu chiến binh từng trải qua những năm tháng chiến đấu đầy gian khổ nhưng vô cùng hào hùng, trong lòng chúng tôi dâng lên một niềm xúc động và sự kính trọng vô bờ bến đối với những người đã hiến dâng cả tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Đón tiếp chúng tôi bằng một nụ cười hiền hậu, ánh mắt vẫn ngời lên tinh thần thép của người lính cụ Hồ năm xưa, bác Chúc thong thả châm ly nước chè xanh rồi chậm rãi đưa chúng tôi ngược dòng thời gian trở về ký ức của những năm tháng khói lửa chiến tranh, nơi mà mỗi bước chân hành quân, mỗi trận chiến đều gắn liền với máu xương, tình đồng chí và ý chí sắt đá không bao giờ lùi bước trước kẻ thù xâm lược. Bác bắt đầu câu chuyện bằng giọng trầm ấm đầy hoài niệm, rằng năm 1971, khi tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc vang lên giục giã trong tim hàng triệu thanh niên miền Bắc, gác lại sau lưng những luống cày, bờ xôi ruộng mật yên ả của làng quê Hoằng Hóa thân thương, bác đã viết đơn tình nguyện lên đường nhập ngũ, mang theo bao hoài bão tuổi trẻ và khí thế quyết tâm "thà hy sinh tất cả chứ nhất định không chịu mất nước, không chịu làm nô lệ". Nhìn lên tấm ảnh quân ngũ đã phai màu theo tháng năm treo trang trọng trên vách tường, chúng tôi như thấy lại cả một thế hệ thanh niên Việt Nam ra đi từ những lũy tre làng, mang theo khát vọng hòa bình để rồi viết nên những trang sử vàng chói lọi cho dân tộc. Bác kể tiếp về quãng thời gian tham gia chiến đấu từ năm 1971 đến năm 1979, một khoảng thời gian dài đằng đẵng với biết bao gian lao, thử thách ác liệt nơi chiến trường Trị Thiên, Đường 9 - Nam Lào hay các chiến dịch bảo vệ biên cương của Tổ quốc, nơi mà lằn ranh giới giữa sự sống và cái chết vô cùng mong manh, chỉ cách nhau vỏn vẹn trong tích tắc của một loạt đạn pháo hay một đợt càn quét của địch. Những ngày tháng hành quân dài dằng dặc vượt qua những dãy Trường Sơn hùng vĩ, dưới những cơn mưa rừng tầm tã hay cái nắng cháy da cháy thịt của miền Trung, ba lô nặng trĩu trên vai cùng những trận sốt rét rừng hành hạ đến kiệt sức không làm chùn bước chân của những người lính trẻ, mà trái lại, nó càng tôi luyện thêm ý chí kiên cường và tình cảm đồng chí, đồng đội gắn bó keo sơn sâu sắc hơn bao giờ hết. Bác nhớ lại những đêm nằm hầm chữ A chật chội, ẩm ướt ở chiến trường, tiếng bom đạn gầm rú xé toạc màn đêm, anh em bộ đội chuyền cho nhau từng ngụm nước, củ sắn luộc và động viên nhau giữ vững tay súng bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của quê hương. Có những đồng đội đã mãi mãi nằm lại chiến trường khi tuổi đời hãy còn rất trẻ, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho những người ở lại, và chính sự hy sinh xương máu đó là nguồn động lực lớn lao thôi thúc bác cùng đồng đội chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Trong một trận chiến đấu vô cùng ác liệt diễn ra vào năm 1979, khi cùng đơn vị trực tiếp đối đầu với hỏa lực mạnh của quân địch nhằm bảo vệ trận địa pháo binh then chốt, bác đã bị thương nặng do mảnh đạn pháo găm vào cơ thể, trở thành một thương binh hạng 3/4 (H3) với tỷ lệ tổn thương cơ thể là 20/55% (TB), nhưng vượt lên trên nỗi đau thể xác và những vết thương chiến tranh vẫn thường nhức nhối mỗi khi trái gió trở trời, bác vẫn giữ vững tinh thần lạc quan, kiên trung của một người đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam đã vinh dự đứng vào hàng ngũ của Đảng từ năm 1989. Khi chiến tranh kết thúc, hòa bình lập lại, mang trên mình thương tật chiến binh trở về xây dựng quê hương, bác Hoàng Đình Chúc không hề chùn bước trước những bộn bề, khó khăn của đời sống kinh tế thời bao cấp và giai đoạn đổi mới, mà luôn đi đầu trong các phong trào lao động sản xuất, phát triển kinh tế gia đình, tích cực tham gia công tác xã hội tại địa phương, làm gương sáng cho con cháu và thế hệ trẻ noi theo. Lắng nghe những lời kể chân thực, đong đầy cảm xúc của bác Chúc, chúng tôi, những người đoàn viên thanh niên sinh ra và lớn lên trong thời bình, cảm thấy vô cùng thấm thía và biết ơn sâu sắc giá trị của hòa bình, độc lập hôm nay được đánh đổi bằng xương máu và tuổi thanh xuân của bao thế hệ cha anh đi trước. Chia tay bác trong buổi chiều buông xuống trên mảnh đất Hoằng Hóa, hình ảnh người cựu chiến binh già với nụ cười đôn hậu và ý chí kiên trung mãi mãi khắc ghi trong tâm trí chúng tôi, nhắc nhở thế hệ trẻ phải không ngừng phấn đấu, rèn luyện, tu dưỡng đạo đức, đem sức trẻ nhiệt huyết ra sức xây dựng và bảo vệ quê hương đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh, xứng đáng với sự hy sinh cao cả của các thế hệ cha ông.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Dấu ấn thời hoa lửa trên quê hương Hoằng Hóa | Câu chuyện thời hoa lửa